Vì vậy người không muốn hủy hôn thực ra lại là nhà họ Tống, còn nếu nói ai là người sốt sắng muốn hủy hôn nhất, thì chắc chắn là Tống Niên Thiên.
Tống Niên Thiên không nghe thấy tiếng Thời Dã, bèn hỏi: “Nghe loa phát thanh rồi, cậu đang đứng ngoài văn phòng hiệu trưởng đúng không? Tôi cũng đang tính đi tìm cậu... À, thấy cậu rồi.”
Thời Dã quay đầu, thấy một chàng trai đang đi về phía mình.
Tống Niên Thiên nhuộm tóc màu xám bạc phản nghịch, đeo khuyên tai, nhìn chuẩn bài một cậu ấm nhà giàu. Học sinh ngành kinh tế thương mại không cần mặc quân phục như bên ngành quân sự, nên Tống Niên Thiên từ đầu tới chân toàn đồ đắt tiền, lòe loẹt phô trương.
Tống Niên Thiên đi đến bên cạnh Thời Dã, sắc mặt khẽ thay đổi, bởi vì tin tức tố của Thời Dã khiến anh ta cực kỳ khó chịu.
Đương nhiên, với tin tức tố đó, chẳng Alpha nào mà thoải mái nổi.
Tống Niên Thiên khéo léo lùi ra sau vài bước.
Thời Dã khoanh tay, lạnh nhạt nhìn anh ta.
Tống Niên Thiên ho khan một tiếng, đè nén sự khó chịu, lại tươi cười khoác tay ôm vai Thời Dã, nhiệt tình nói: “Hủy hôn gì chứ, chắc có hiểu lầm mà thôi. Cậu không tin tôi à?”
“Có lẽ ai đó thấy cậu không vừa mắt, cố tình phá đám thôi.”
Thời Dã hơi nhíu mày.
Hiệu trưởng chắc chắn sẽ không lừa cậu, nhưng Tống Niên Thiên cũng chẳng có lý do gì để nói dối, rốt cuộc là chuyện gì đây?
Để xác nhận, Thời Dã nói: “Tôi cần kết hôn với cậu, sau đó dùng chữ ký của cậu nộp đơn xin đặc cách với tòa án.”
“Được thôi, tôi sẽ cho luật sư soạn hợp đồng, rồi chuẩn bị giấy tờ cần thiết để đăng ký. Hai ngày nữa nhà tôi có tiệc, lúc đó cậu đến, tôi ký cho.” Tống Niên Thiên đồng ý rất dễ dàng, thái độ còn dịu dàng hơn trước đây rất nhiều.
Đến mức Thời Dã còn thấy hơi kỳ quái, từ khi nào mà Tống Niên Thiên lại ngoan ngoãn nghe lời mình như vậy?
Nhưng thôi, chỉ cần không xảy ra sự cố gì là được. Dù sao kết hôn sớm hay muộn cũng thế, Thời Dã nhìn gã đàn ông trước mặt, người đã bắt đầu cắm cúi gọi bạn bè đi chơi, chỉ thấy mệt mỏi trong lòng.
Nhanh lấy chữ ký, rồi chuyên tâm phát triển sự nghiệp, sau này ra tiền tuyến kiếm tiền, càng xa cha mẹ và Tống Niên Thiên càng tốt!
“Bốp!”
Thời Dã và Tống Niên Thiên đồng loạt quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng động.
“Xin lỗi.” Hạ Lâm Uyên đứng bên cạnh, cúi người nhặt cuốn sách vừa rơi, ngẩng lên dịu dàng nói: “Tôi có làm phiền hai người không? Ban đầu chỉ định vào đây đọc sách, không ngờ lại gặp các cậu.”