Hạ Lâm Uyên hơi sững lại, gương mặt hiếm hoi hiện lên vẻ kinh ngạc, như thể không ngờ Thời Dã lại nói thế.
Anh...
Nhưng Hạ Lâm Uyên không phản bác, chỉ nhướng mày nói: “Không thấy có thể khiến cậu đồng ý là một yêu cầu rất thú vị sao? Tôi có thể bảo cậu làm chó của tôi, vui thì cho sủa vài tiếng.”
“Ai thắng ai thua còn chưa biết đâu nha!” Thời Dã lập tức hưng phấn.
“Vậy sao.”
Thời Dã thở hổn hển, mỗi lần ở gần Hạ Lâm Uyên đều dễ bị kích động.
Hạ Lâm Uyên nói muốn cùng cậu cá cược, tranh nhau lấy quân hàm.
Thời Dã vừa kích động thì pheromone cũng bùng phát theo, theo gió đêm len lỏi đến chạm vào Hạ Lâm Uyên.
Hạ Lâm Uyên hít sâu một hơi, ngón tay siết chặt lại mà không để lộ biểu cảm.
Thời Dã cầm chặt ly rượu, khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức, cậu nghiêng người tới gần, ánh mắt nhìn Hạ Lâm Uyên như muốn tìm kiếm sự xác nhận: “Hạ Lâm Uyên, anh cảm thấy... tôi có thể lấy được quân hàm không?”
Hạ Lâm Uyên mím môi, hơi nhíu mày. Pheromone của Thời Dã càng lúc càng nồng đậm.
Suốt bao nhiêu năm cãi nhau như nước với lửa, nhưng lúc này Hạ Lâm Uyên lại thấy người trước mặt như một Omega nhỏ bé đang làm nũng, thơm nức.
Anh theo phản xạ nghiêng người né ra sau.
Điên rồi.
Điên thật rồi.
Mắt Thời Dã sáng lên.
Lại dọa được Hạ Lâm Uyên rồi, cuối cùng cậu cũng tìm được cách trị cái miệng độc của anh, hiệu quả trăm phần trăm!
Thời Dã cố tình lại gần hơn, kiên quyết dán sát lấy Hạ Lâm Uyên.
“Chuyện đó... Cậu còn phải hỏi sao?” Hạ Lâm Uyên hít sâu, tay đút túi quần, lại lùi thêm một chút, giọng nhẹ nhàng: “Có thể, nhưng chắc chắn sẽ chậm hơn tôi.”
Có thể.
Có thể!
Có lẽ vì say, máu toàn thân Thời Dã như sôi trào.
“Sẽ không chậm hơn anh đâu!”
Hạ Lâm Uyên là Alpha mạnh nhất, là kẻ thù đấu đá bao năm của cậu, là người hiểu cậu nhất.
Sột soạt—
Mặt, cổ và tai Thời Dã đỏ bừng vì rượu, đôi mắt nai tròn xoe đầy kích động. Cậu bất ngờ túm lấy cổ áo của Hạ Lâm Uyên, kéo mạnh anh – người đang âm thầm lùi lại – về phía mình.
“Hạ Lâm Uyên, cưới tôi đi! Kết hôn với tôi!!”
Hạ Lâm Uyên đứng chết trân.
Hai người gần đến mức gần như mũi chạm mũi, Hạ Lâm Uyên không ngừng nghĩ xem... cái mùi pheromone ngọt ngào kia... nên được gọi là mùi gì mới đúng đây.
“Hạ Lâm Uyên, anh nói gì đi chứ!”
Shit!!!
Hạ Lâm Uyên cảm thấy cái việc anh không phát điên tại chỗ, hoàn toàn là nhờ vào mấy năm tu dưỡng đạo đức mà có.
Anh cúi đầu nhìn Thời Dã, ánh mắt lướt qua cổ tay cậu.
Hạ Lâm Uyên phát hiện, dù Thời Dã không lùn, dáng người cũng không yếu đuối gì... nhưng cổ tay, mắt cá chân và eo lại mảnh mai đến mức quá đáng.
Không thể nào, pheromone của Thời Dã, anh căn bản không chống đỡ nổi, đứng trước mặt cậu là anh sẽ mất kiểm soát. Hôm đó mới chỉ đánh nhau thôi mà anh đã... dựng cờ nổi trống, nếu sau này kết hôn thì anh làm sao kiềm chế nổi? Không lẽ đến mức... nổ tung cái đó?
Mà anh thì ghét nhất là mất kiểm soát, ghét nhất là mọi thứ vượt khỏi tầm tay.
Hạ Lâm Uyên: “Được thôi.”
“Khi nào đi đăng ký?!” Mắt Thời Dã sáng rực như pháo hoa, chói đến mức Hạ Lâm Uyên phải dời mắt đi vì khó chịu.
Không được, Thời Dã là kẻ thù truyền kiếp của anh, là người biết bí mật của anh, hai người đấu nhau mấy năm nay rồi.
Hạ Lâm Uyên: “Sáng mai.”
“Vậy, vậy tôi về lấy hộ khẩu! Sáng mai chúng ta đến cục quản lý pheromone đăng ký luôn! Cá cược vẫn tiếp tục, đợi tôi lấy được quân hàm rồi thì đến lượt anh làm chó của tôi!” Thời Dã vui quá nên tỉnh rượu được kha khá, nói năng rành mạch, còn nghiêm túc cực kỳ.
Thật ra chẳng cần kết hôn, ba nhỏ của anh cũng sẽ ra tay giúp cậu, cá cược vẫn có thể tiếp tục.
Hạ Lâm Uyên: “Chờ đó.”
Hai đứa này… đều điên cả rồi.