Cứ như đang châm chọc cái cuộc sống âm u, đầy che giấu của anh vậy.
Hạ Lâm Uyên vừa nhìn thấy Thời Dã thôi đã thấy phiền, cứ ồn ào lắm chuyện.
Thế nhưng bây giờ thấy Thời Dã như cây lửa tắt ngúm thế này, Hạ Lâm Uyên lại càng khó chịu hơn.
Một ngọn lửa rực rỡ đến thế... lại bị cái loại như Tống Niên Thiên dập tắt?
Nực cười.
Hạ Lâm Uyên xoay người đi xuống lầu, nhưng lại đi về phía Thời Dã.
“Bị từ hôn mà đau lòng đến thế à?”
Hạ Lâm Uyên khoanh tay, dựa nghiêng vào khung cửa, cười nói.
Thời Dã lạnh giọng: “Muốn gây sự với tôi ngay trong tiệc hả? Mấy hôm trước... ợ... chưa đủ chắc?”
Thời Dã nấc lên một cái vì men rượu, khiến lời nói mất đi phần khí thế.
“Lần đó là tôi đánh cậu đấy.” Hạ Lâm Uyên ngồi xuống cạnh Thời Dã.
Dưới ánh trăng, mặt Thời Dã vì say rượu mà đỏ bừng, ánh mắt cũng mơ hồ.
Hiếm khi thấy Thời Dã phản ứng chậm chạp như vậy, Hạ Lâm Uyên lắc lư ly rượu, khẽ cười: “Đã sớm nói Tống Niên Thiên không phải thứ gì tốt, vậy mà cậu cứ cố đâm đầu vào, ngốc chết đi được.”
“Tôi, tôi phì! Ai thèm để tâm cái tên ăn chơi đó!” Thời Dã uất ức nghĩ, cũng chỉ vì lúc nhỏ Tống Niên Thiên từng cứu mình nên mới muốn mở lòng mà thôi.
Hạ Lâm Uyên đúng là đến để xem trò cười, bây giờ thấy cậu bị từ hôn, chạy đến hóng hớt cho bằng được.
... Nhưng đúng là trò cười thật.
Thời Dã cúi đầu: “Hạ Lâm Uyên.”
“Hửm.”
“Cái vụ... ợ... cá cược trước kia, tôi không chơi nữa.”
Hạ Lâm Uyên khựng lại.
Trước đây hai người từng cá cược xem ai giành được quân hàm trước, người thắng được đưa ra bất kỳ một yêu cầu nào.
Thời Dã đầu óc lâng lâng, nói: “Tôi không thua, chỉ là tôi không chơi nữa thôi, anh không được lấy cớ đó mà sai bảo tôi làm gì hết!”
Hạ Lâm Uyên quay đầu nhìn Thời Dã, nhíu mày, cảm giác bực bội trong lòng lại dâng lên dữ dội.
Thật ra Thời Dã chưa chắc đã từ bỏ, chỉ là say rồi nên không nghĩ được rõ ràng. Nhưng tối nay cậu cũng không muốn cãi nhau với Hạ Lâm Uyên nữa, dù sao thì đấu võ mồm cũng chưa từng thắng, thế là cứ cầm ly rượu nhấp từng ngụm.
Hạ Lâm Uyên cuối cùng cũng chịu hết nổi, đưa tay giật lấy ly rượu của cậu: “Đồ ngốc, vì Tống Niên Thiên mà chịu nhận thua, cậu còn là đàn ông nữa không? Trước kia tôi nhằm vào cậu, đánh cậu, cậu có nhận thua chưa? Tôi sẽ giúp cậu, nhưng cược là cược, không thể tùy tiện bỏ giữa chừng! Giáo quan chưa dạy cậu à? Muốn lấy quân hàm thì phải biết giữ chữ tín!”
Hạ Lâm Uyên đã thăm dò rồi, ba nhỏ của anh – cũng chính là phu nhân thượng tướng – thật sự muốn ra tay giúp đỡ. Ban đầu phu nhân chỉ chú ý đến Thời Dã vì kết quả trùng hợp của máy đo tương thích. Nhưng sau khi biết rõ tình hình của Thời Dã, dù cậu có kết hôn với Hạ Lâm Uyên hay không, ông ấy cũng quyết định sẽ giúp.
Vì Thời Dã là một Omega, mà phu nhân cũng thế.
Phu nhân hiện là một trong những người cầm quyền của quân đội Đế Quốc, là nhờ thượng tướng năm xưa cho ông ấy cơ hội, dẫn ông ấy ra tiền tuyến, đưa ông ấy vào quân bộ, dạy ông, tôn trọng ông.
Chính thượng tướng đã trao cho ông ấy cơ hội, nên giờ ông ấy cũng muốn trở thành người trao cơ hội cho người khác.
“Hả?”
Thời Dã chớp mắt.
Hạ Lâm Uyên đang nói cái gì vậy? Phát điên rồi hả?
Thời Dã tiêu hóa thông tin một lúc, rồi bật cười: “Kết hôn với tôi... chỉ để tiếp tục vụ cá cược?”
Cậu cười gian: “Không sợ pheromone của tôi à? Lỡ ‘chim chóc’ anh không hoạt động được nữa thì sao~”
Kết hôn?