Chương 18

Thời Dã vốn nghĩ gì thì viết thẳng lên mặt, Thời Nghi thấy vậy bèn cười: “Anh đã kết hôn rồi, chính vì anh đã nhượng bộ, như thế là đủ rồi. Thế nên em càng không cần phải nhượng bộ nữa. Chẳng phải em nói mục tiêu lớn nhất trong đời là lấy quân hàm, oai phong lẫm liệt à? Vì mục tiêu đó, em đã cố gắng đến mức nào anh đều biết cả, đừng bỏ cuộc.”

Thời Nghi vỗ vai Thời Dã: “Giờ cũng trễ rồi, bên nhà chồng anh có giờ giới nghiêm, anh phải về trước, nhớ lời anh nói đấy.”

Thời Nghi vội vàng rời đi, chỉ còn Thời Dã vẫn ngồi yên trên ghế đá, rất lâu không nhúc nhích.

Cậu chợt nhớ đến trước đây Thời Nghi thích nhất là vẽ tranh, để lấy tư liệu mà nửa đêm trốn ra ngoài chụp ảnh cùng cậu – chụp sao trời, chụp cảnh đêm. Có lần nghe nói sẽ có mưa sao băng, nhưng thể lực Thời Nghi kém, Thời Dã liền cõng anh ấy lên núi, hai người co ro trong gió lạnh trên đỉnh núi ngắm sao rơi. Khi đó Thời Nghi ước được làm họa sĩ nổi tiếng, còn Thời Dã thì nói muốn lấy quân hàm, làm người có quyền lực, để sau này bảo vệ Thời Nghi.

À...

Đồ ăn còn chưa lấy nữa.

Thời Dã quay lại đại sảnh, lấy hai ly rượu mạnh và một dĩa đồ ăn, rồi lại quay về chỗ cũ ngồi ăn tiếp.

Đêm dần buông, Thời Dã cứ thế ngẩn ngơ nhìn trăng, nhìn bầu trời đêm không có sao băng.



“Thiếu gia, tin của chúng ta không sai đâu.”

Ngoài ban công, thư ký nhà họ Hạ, Trình Thiên Ngữ lắc đầu: “Thật sự đã hủy hôn rồi.”

Hạ Lâm Uyên cầm ly rượu đứng đó, từ đây có thể nhìn thấy Thời Dã đang uống rượu trong sân tầng dưới.

Hừ.

Một tên ăn chơi vô dụng đó có gì đáng để Thời Dã để tâm, đau lòng đến vậy?

Trình Thiên Ngữ quan sát vẻ mặt của Hạ Lâm Uyên, nhắc nhở: “Thiếu gia, cậu ấy giờ không còn hôn ước nữa.”

Hạ Lâm Uyên lắc đầu cười: “Đừng khuyên nữa. Muốn tôi đính hôn với cậu ta là chuyện không thể.”

“Phu nhân bao năm nay vùi đầu trong phòng thí nghiệm chẳng phải để tìm cách chữa bệnh cho cậu sao? Cậu nghĩ phu nhân nắm giữ quyền lực quân đội nhà họ Hạ là vì cái gì? Cơ hội lần này là ngàn năm có một đấy.” Giọng Trình Thiên Ngữ cũng trở nên gấp gáp, “Hôm đó cậu vội vào nhà vệ sinh, chắc cậu đã nhận ra rồi chứ?”

Hạ Lâm Uyên mắc chứng rối loạn pheromone, căn bản là do pheromone quá mạnh mẽ, nhưng pheromone ức chế của Thời Dã lại có thể áp chế được của Hạ Lâm Uyên.

Nói cách khác, Thời Dã có khả năng chữa trị cho anh.

“Thì sao? Chuyện chữa bệnh ai mà nói chắc được? Cho dù thật sự có thể chữa thì cũng không đơn giản như vậy, phải là hai người tâm đầu ý hợp, thật lòng yêu nhau cơ.” Hạ Lâm Uyên tự giễu: “Với tôi á.”

Hạ Lâm Uyên biết rõ bản thân là loại người thế nào.

Không phải than thân trách phận gì, chỉ là sự thật mà thôi. Giống như thứ xấu xí thì trời sinh bị người ta ghét bỏ, còn thứ xinh đẹp tự nhiên dễ được ưa chuộng hơn. Giống như gương mặt anh được tô vẽ cho hoàn hảo vậy.

Mà Thời Dã lại vừa hay nhìn thấy được phần “rách nát” giấu dưới vẻ ngoài hoàn hảo của anh.

Trình Thiên Ngữ nói: “Không thử một lần sao?”

Hạ Lâm Uyên cười: “Dù tôi có thử hay không, ba nhỏ cũng sẽ giúp mà. Vậy thì đâu cần phải ép tôi với Thời Dã dây dưa với nhau nữa.”

Thời Dã ghét anh, mà Hạ Lâm Uyên cũng chẳng ưa gì Thời Dã.

Chói mắt, rực rỡ, nhiệt huyết — tất cả những từ liên quan đến lửa nóng đều có thể dùng để hình dung Thời Dã.