Sau khi công bố tin tức xong, Tống Niên Thiên ôm eo Chu Kỳ Kỳ, cúi đầu nhìn Thời Dã, không bỏ qua bất kỳ biểu cảm nào trên gương mặt cậu.
Cảm giác sung sướиɠ suýt nữa nuốt trọn lấy anh ta.
Từ nhỏ đến lớn, Thời Dã luôn là kiểu “con nhà người ta” trong mắt mọi người.
Mày là Alpha mà lại không bằng đối tượng liên hôn là một Beta như nó, mày nhìn xem Thời Dã giỏi đến mức nào, tính cách của nó còn giống Alpha hơn mày…
Nhưng kết quả thì sao? Hừ, Thời Dã giỏi đến mấy thì cũng không phân hóa thành Alpha, cũng chẳng còn cơ hội để làm nên chuyện gì nữa.
Tống Niên Thiên rất đắc ý. Anh ta biết có lẽ mình có vấn đề, nhưng lúc này anh ta cực kỳ muốn biết dáng vẻ Thời Dã khi chịu thua sẽ như thế nào.
Anh ta muốn Thời Dã phải cầu xin mình. Chỉ cần Thời Dã nói một câu thôi, anh ta lập tức sẽ đá bỏ Chu Kỳ Kỳ đang dính bên người này đi.
Nhưng ngay lúc Tống Niên Thiên chạm phải ánh mắt của Thời Dã, trong đôi mắt ấy lại là — vẻ mặt như vừa thở phào nhẹ nhõm.
Tống Niên Thiên ngẩn ra.
Còn Thời Dã chỉ cảm thấy tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, mệt mỏi tích tụ bao năm cũng tan đi không ít.
Tốt quá rồi.
Cuối cùng cậu cũng không cần phải cố gắng níu giữ hôn ước này chỉ vì chuyện hồi bé nữa, cũng chẳng cần phải lăn tăn có nên đi xin chữ ký hay không.
Là Tống Niên Thiên tự nguyện, dốc sức rút lui.
Tốt thật.
Tống Niên Thiên cứ nhìn chằm chằm Thời Dã như vậy.
“Anh nhìn gì thế?” Chu Kỳ Kỳ bên cạnh nhẹ nhàng lên tiếng: “Đi thôi anh Tống, em đói lắm rồi.”
Giọng nói mềm mại, ngọt ngào kéo tâm trí anh ta về.
Tống Niên Thiên hít sâu một hơi, ngón tay gần như siết ra vết hằn trong lòng bàn tay.
Anh ta cưỡng ép bản thân thu hồi ánh mắt, cáu gắt nói: “Biết rồi.”
Tương lai còn dài mà.
“Chuyện gì vậy… Ý là hủy hôn hay đã bàn bạc sẵn từ trước?”
“Chắc chắn diễn trò thôi? Bị hủy hôn giữa bàn dân thiên hạ như vậy, không thấy nhục mới lạ?”
“Hình như nhà họ Chu là người bên quân đội? Ồ, thế là muốn kết hợp quân thương rồi? Bảo sao lại muốn đá nhà họ Thời đi.”
Thời Dã duỗi giãn cơ thể, mặc kệ ánh mắt của những người xung quanh, một mình đi lấy đồ ăn.
Người khác nghĩ thế nào cậu không quan tâm, dù sao hiện tại cậu cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm. Đồ ăn và thức uống trong bữa tiệc nhìn là biết toàn đồ xịn, mà lại còn miễn phí nữa chứ, trời đã nắng lại, mưa cũng tạnh rồi, Thời Dã cảm thấy mình lại ổn rồi!
“Thời, Dã!”
Sau đó, Thời Dã bị mẹ kế kéo vào một góc.
“Chuyện gì vậy hả?!” Mẹ kế hạ thấp giọng, nghiến răng nghiến lợi: “Mày đã làm cái gì?!”
“Đừng động vào tôi.” Thời Dã rút tay về, lùi ra sau hai bước, liếc nhìn chiếc đĩa còn trống chưa kịp lấy đồ ăn, giọng lạnh tanh: “Gớm chết đi được.”
Mẹ kế không rảnh để để ý mấy lời đó, giọng đầy lo lắng: “Mày có biết mày gây ra chuyện gì không?! Mày… mày muốn hại chết nhà chúng ta, hại chết cha mày à?! Mày có biết việc làm ăn của ông ấy là nhờ dựa vào nhà họ Tống không?!”
“Mày là một Omega, còn định suốt ngày đi đánh nhau à?! Mày ngoài chuyện gả chồng ra thì còn làm được gì nữa, ít ra anh mày còn hiểu rõ điều đó!”
Ánh mắt Thời Dã bỗng nhiên sắc lạnh, trầm giọng: “Bà nói lại lần nữa thử xem?”
“Mày chỉ là thằng nhóc mà thôi, tao còn sợ mày chắc? Tao là mẹ kế của mày, là bề trên!”
Thời Dã bước lên một bước, nhìn xuống người phụ nữ kia từ trên cao: “Bùi Thục Thành, bà tưởng tôi sẽ sợ bà ư? Tưởng rằng bề trên thì tôi không dám đánh chắc?”
…
“Chuyện gì vậy?”