Chương 14

Tư thế này khiến gương mặt anh hứng trọn pheromone không hề tiết chế của Thời Dã.

Giống như có thứ gì đó nổ tung trong từng tế bào, từng khúc xương trong não, trong nháy mắt chiếm cứ toàn bộ cơ thể.

Cũng giống như một người mất vị giác lần đầu được nếm thử viên kẹo ngọt, ngấy đến mức đáng sợ.

Hạ Lâm Uyên lịch sự mà nói là… cứng rồi.

Không chỉ nắm đấm, mà cả nơi mà văn phong của Tấn Giang không cho phép viết về.

Người luôn luôn cao cao tại thượng, thanh nhã tự tại, tự hào vì khả năng tự kiềm chế của bản thân – giờ đây Hạ Lâm Uyên không thể tin được mình lại nhìn Thời Dã như thế này.

Điên thật rồi.

Mà tính cách Thời Dã nóng nảy, đánh nhau với Hạ Lâm Uyên rất dễ lên máu, nên hoàn toàn không phát hiện ra điều gì bất thường. Cậu bò dậy, ngồi hẳn lên người Hạ Lâm Uyên, quỳ gối tì xuống, khi Hạ Lâm Uyên còn đang thầm thở phào vì Thời Dã không chạm vào chỗ hiểm, thì ngay giây sau cậu đã đỏ mắt, ấn vai anh xuống và… cắn một phát thật mạnh.

Động tác này quá điên cuồng, Thời Dã cúi đầu lao xuống cắn Hạ Lâm Uyên, đồng nghĩa với việc để lộ hết tất cả điểm yếu trên người mình — sau gáy, sống lưng, thắt lưng — trước nắm đấm của đối phương.

Nhưng khi đã phát điên thì cậu chẳng còn để tâm gì nữa, giờ phút này chỉ muốn cắn Hạ Lâm Uyên để trút giận, để cả hai cùng thua thiệt.

Cậu cắn rất mạnh, vai Hạ Lâm Uyên đau nhói, theo phản xạ định vung tay đấm về phía lưng Thời Dã.

Nhưng rồi tay anh khựng lại.

Thời Dã thấy Hạ Lâm Uyên bị mình vật ngã dễ như trở bàn tay, còn chưa kịp phản ứng, tâm trạng bỗng tốt lên thấy rõ.

Tuyệt vời ông mặt trời!!

Cuối cùng Hạ Lâm Uyên cũng bị cậu đè bẹp rồi!

Cậu nói rồi mà, Alpha có mạnh cỡ nào thì cũng không chịu nổi lượng lớn thuốc ức chế mà?

Không hổ danh là mình! Cảm ơn pheromone, cảm ơn thuốc ức chế!

Thời Dã cười vô cùng hưng phấn, vừa cắn vừa nói mơ hồ: “Alpha cấp SS, cũng chỉ đến thế mà thôi?”

Hạ Lâm Uyên: “…”

Anh muốn gϊếŧ người.

Hạ Lâm Uyên giơ tay lên, nhưng vẫn không thể nào xuống tay đánh Thời Dã được.

Đệt, tên Omega xảo quyệt chết tiệt này!

“Cún con.” Giọng Hạ Lâm Uyên đáng sợ đến cực điểm, “Tôi đếm đến ba, cậu tự biết điều mà đứng dậy đi.”

Thời Dã cắn đến tê cả răng, như thể dốc hết toàn lực mà cắn, nhưng đồng phục hệ quân sự rất dày, Hạ Lâm Uyên thực ra cũng không bị thương mấy.

“Thời, Dã.”

Bàn tay đeo găng trắng của Hạ Lâm Uyên túm lấy tóc sau đầu Thời Dã, kéo mạnh cậu dậy: “Cậu đủ chưa?!”

Thời Dã bị ép ngẩng đầu, trừng mắt nhìn Hạ Lâm Uyên không chút sợ hãi.

“Là ai bắt đầu trước?!”

Bất kể là lần này hay là từ trước đến nay, là ai bắt đầu trước?

Nhưng không thể phủ nhận, đánh nhau với Hạ Lâm Uyên làm máu trong người cậu sôi sục.

Đệt, tên Alpha hung hăng này, cậu chết mê chết mệt mất rồi!

Ý là mê việc đánh nhau với anh ấy.

“Thiếu gia… hai người đang làm gì vậy?”

Một giọng nói bất ngờ vang lên, cắt ngang cơn điên cuồng của cả hai.

Thời Dã và Hạ Lâm Uyên quay đầu lại, thấy thư ký nhà họ Hạ – người đến đón Hạ Lâm Uyên – đang đứng bên cạnh, mặt đầy kinh ngạc.

Trong lòng thư ký thầm nghĩ, quả nhiên máy ghép đôi chính xác tuyệt đối.

Anh ta chưa từng nhìn thấy thiếu gia để lộ ánh mắt cháy bỏng như thế bao giờ, quyết định nghe theo hiệu trưởng của ông bà chủ rất chính xác!

Lúc nãy hai người còn như củi khô lửa bốc, long trời lở đất, giờ phút này lại lặng thinh như chưa từng có chuyện gì xảy ra.