Chương 13

Vậy mà ngay lúc này đây, Hạ Lâm Uyên suýt nữa thì mất kiểm soát.

— Thuốc ức chế của người khác, lại thành thuốc kí©h thí©ɧ của anh.

Anh chưa bao giờ biết thứ gọi là “động dục” của những Alpha khác ra sao. Nhưng ngay khoảnh khắc ngửi thấy pheromone của Thời Dã, chất ức chế mạnh mẽ ấy lại đè nén được chỉ số pheromone vốn vượt mức kiểm soát trong cơ thể anh, đưa nó về một ngưỡng bình thường. Vào hôm nay, lần đầu tiên trong đời anh mới hiểu được cảm giác sung sướиɠ mà những Alpha khác trải nghiệm khi ngửi thấy pheromone.

Hạ Lâm Uyên càng thêm bực bội, cảm xúc trong mắt không tài nào kìm nén, nhưng khóe môi vẫn giữ nụ cười: “Đang hỏi cậu đấy, câm rồi à? Sao định bò? Lại đi tìm đối tượng liên hôn để ký tên giúp như ban nãy? Cậu cũng biết hạ mình đi cầu xin người khác sao?”

Theo như thông tin anh có được, khả năng Tống Niên Thiên thuận lợi ký tên cho Thời Dã là rất thấp. Vậy khi ấy, Thời Dã định cầu xin anh ta thật sao?

Thời Dã như bị chọc trúng chỗ đau, tức đến mức giãy giụa khỏi sự kiềm chế của Hạ Lâm Uyên, nhưng vừa mới phân hóa, thể lực vẫn chưa theo kịp, cậu giằng co một hồi vẫn không thoát ra được.

“Tôi…”

“Ồ, kỳ lạ ghê, vậy thì tôi phải đứng nhìn cho kỹ rồi.”

“Tôi không có!”

Thời Dã nói chuyện vốn đã vụng, từ trước đến giờ chưa từng đấu mồm thắng Hạ Lâm Uyên, nên chỉ có thể dùng nắm đấm để dạy anh làm người. Lúc này vì thể lực không theo kịp, tức đến đỏ bừng cả mặt.

Chỉ có thể đứng yên nghe Hạ Lâm Uyên chế giễu, coi thường!

“Ồ, tôi quên mất, bạn học Thời không biết cầu xin người khác, bạn học Thời chỉ biết nói chuyện bằng nắm đấm thôi, như bây giờ đây, đúng không, cún con?”

Thời Dã tức đến mức muốn hóa thành chó thật để cắn người.

Cậu tuyệt đối sẽ không đi cầu xin ai hết, càng không đời nào đi cầu xin Tống Niên Thiên! Nếu anh ta không chịu giúp… thì cậu sẽ tự nghĩ cách khác.

Đúng vậy, rõ ràng cậu có thực lực, như cậu đã nói với hiệu trưởng, cậu đủ tư cách để ở lại hệ quân sự.

Aaa nghĩ lại thật là mất mặt quá đi!

Vừa nãy sao lại đi gọi cho Tống Niên Thiên chứ? Lại còn bị Hạ Lâm Uyên, tên kình địch này nghe thấy, y như thể tự làm bản thân thấp đi một bậc trước mặt anh, đúng là chết vì xấu hổ!

Lúc này đây, mọi buồn bực hay đau lòng đều tan biến, chỉ còn lại cảm giác muốn rời khỏi hành tinh này càng sớm càng tốt là rõ ràng nhất.

Nhưng sau một trận đánh nhau, toàn thân lại thấy sảng khoái lạ thường. Thời Dã chuyển hóa tất cả tin tức tố thành sức mạnh, giãy thoát khỏi Hạ Lâm Uyên, bộc phát sức mạnh hoang dã, ôm lấy Hạ Lâm Uyên rồi ép anh ngã xuống đất.

“Hạ Lâm Uyên, đồ khốn nhà anh!! Ông đây hôm nay phải gϊếŧ chết anh mới được!!”

Thời Dã đè ngược Hạ Lâm Uyên xuống, cả hai ngã lăn ra bãi cỏ, trên người anh là một Thời Dã đang nổi trận lôi đình.

Đồng tử Hạ Lâm Uyên co rút.