Sức mạnh hai người vốn ngang nhau, nên chỉ lơ là một chút thôi, Hạ Lâm Uyên lập tức bị Thời Dã đá văng ra xa.
Hạ Lâm Uyên cười khẽ: “Bạn học Thời... ra tay cũng ác thật đấy.”
Sự giảo hoạt trong mắt anh dần tan đi, thay vào đó là vẻ sắc bén và nguy hiểm chỉ có khi dã thú săn mồi, như đang chuẩn bị cho một trận bão tố dữ dội.
Thời Dã nghẹn thở, có lẽ là do đã phân hóa nên càng cảm nhận rõ mức độ khủng khϊếp của pheromone từ Hạ Lâm Uyên.
Thời Dã nghĩ thầm, đây mới là Hạ Lâm Uyên thật sự.
Từ 2 năm trước cậu đã sớm biết, đằng sau vẻ ngoài ôn hòa của Hạ Lâm Uyên là một kẻ điên có thể bộc phát bất cứ lúc nào.
Hai năm trước, trong một con hẻm nhỏ gần trường quân sự, cậu thấy một đám lưu manh lạ mặt đang tống tiền Hạ Lâm Uyên.
Cuối cùng đám lưu manh bị đánh bại, Hạ Lâm Uyên còn mỉm cười bảo, “Thôi, để họ đi đi.”
Thời Dã chỉ cảm thấy ghê tởm.
Chưa bàn đến chuyện giả nhân giả nghĩa hay gì, bản thân Hạ Lâm Uyên...
“Đừng có giả vờ nữa.” Thời Dã bĩu môi, nói: “Trong lòng thì muốn gϊếŧ sạch bọn chúng, ngoài mặt lại làm ra vẻ cao cao tại thượng, anh diễn cho ai xem vậy?”
Thật thừa thãi.
Cậu đã lén theo dõi từ đầu, Hạ Lâm Uyên không phát hiện ra có lẽ vì không ngờ rằng trong học viện còn có người đủ bản lĩnh để lẻn qua sự phòng bị của anh.
Hạ Lâm Uyên đã chuẩn bị sẵn vũ khí, còn cố ý dụ người tới góc khuất không người, không camera, chẳng phải để tiện hành động sao. Chỉ vì phát hiện ra cậu nên mới vội vã đeo lại chiếc mặt nạ từ bi kia.
Cơ thể Hạ Lâm Uyên khẽ cứng lại.
Thời Dã hừ lạnh: “Anh tưởng tôi không biết con người thật của anh sao? Giả dối. Đám người đó đến từ sàn đấu chợ đen ra nhỉ? Anh cũng hay chơi bời ở đó lắm đúng không, thiếu gia Hạ?"
“Rầm!”
Thời Dã giật nảy mình, chỉ thấy Hạ Lâm Uyên đột ngột bóp cổ cậu, mạnh mẽ ép chặt lên tường, động tác nhanh đến mức Thời Dã không kịp phản ứng.
Đôi mắt đỏ sậm của Hạ Lâm Uyên tràn ngập sát khí, nụ cười trên môi lại lạnh lùng đến rợn người, anh nói: “Vậy tôi là người như thế nào? Hửm?”
Thời Dã cảm nhận được sát ý lẫn sức mạnh kinh khủng trên tay anh.
Lần đầu tiên cậu cảm thấy cái chết gần đến như vậy, nhưng trên mặt lại chẳng hề sợ hãi, chỉ ngẩng cao đầu, thở hổn hển: “Lại đây gần hơn chút nữa... tôi sẽ nói cho anh biết... tên cặn bã!”