Một người bạn thân của Hạ Lâm Uyên đang hẹn hò với em gái Tống Niên Thiên, cho nên anh biết rất rõ chuyện bên đó.
“Anh lại điều tra tôi nữa, đúng không?!” Thời Dã nổi giận: “Chuyện anh ta hủy hôn thì liên quan gì đến anh chứ!”
“Ừ thì không liên quan.” Hạ Lâm Uyên nhướng mày: “Có người tự lừa mình dối người, mơ tưởng trong thế giới màu hồng của mình, mắc mớ gì đến tôi. Tôi chỉ thấy cậu đáng thương thôi.”
Theo động tác nhướng mày của anh, nốt ruồi lệ ở đuôi mắt cũng hơi cong lên, đầy vẻ khıêυ khí©h.
Đêm qua hai đứa mới cãi nhau một trận, hôm nay Thời Dã lại trải qua phân hóa, khủng hoảng chuyển ngành, cha mẹ áp lực, chuyện của Tống Niên Thiên... tích đủ một bụng tức. Lúc này sao mà chịu nổi.
“Hạ Lâm Uyên, anh muốn ăn đòn hả?!” Thời Dã túm lấy cổ áo Hạ Lâm Uyên, ánh mắt bừng sáng trở lại, dữ dội chẳng khác gì con thú nhỏ.
Thời Dã thầm nghĩ, máy ghép đôi chắc chắn bị hỏng rồi mới có thể ghép mình với tên này.
Cưới Hạ Lâm Uyên? Ai muốn chứ — thà làm heo mẹ leo cây còn dễ hơn!
Cứ để ở đây luôn, dù có chết, chết đói, chết rũ ngoài đường, Thời Dã cũng tuyệt đối không cưới Hạ Lâm Uyên!!
…
“Chẳng phải chính cậu ngứa ngáy trong lòng à? Đầu óc toàn nghĩ yêu đương, phân hóa thành Omega cũng hợp đấy, nóng lòng muốn kết hôn với Tống Niên Thiên lắm phải không?” Hạ Lâm Uyên giang tay ra, “Vậy thì chúc mừng cậu nhé.”
Giờ phút này, Hạ Lâm Uyên đã chẳng còn chút dáng vẻ hòa nhã như khi ở trước mặt người ngoài, đôi mắt đỏ sậm tràn ngập tối tăm cùng giảo hoạt, còn kèm theo những cảm xúc mà Thời Dã cũng không thể nhìn thấu.
Ai thèm mong được cưới Tống Niên Thiên chứ!
Giữa cậu và Tống Niên Thiên từ trước đến nay chưa từng có chút ấm áp nào, chỉ là trước mặt Hạ Lâm Uyên cố gắng tỏ ra mạnh mẽ mà thôi.
Ngực Thời Dã phập phồng dữ dội, sức tay cũng tăng mạnh.
Hạ Lâm Uyên túm lấy cổ tay Thời Dã: “Buông cái móng chó của cậu ra, không thì đừng trách tôi bẻ gãy nó.”
“Vậy cậu cứ thử xem.”
Thời Dã hất tay Hạ Lâm Uyên ra, nắm chặt tay thành quyền rồi vung thẳng tới.
Trước đây hai người thường xuyên đánh nhau, Thời Dã cũng thích đấu tay đôi với Hạ Lâm Uyên, vì trong trường quân sự chỉ có mình anh mới đấu được với cậu.
“Vυ"t!”
Thời Dã ra đòn dứt khoát, chiêu thức cực kỳ sắc bén, lần này cậu không hề khách sáo, trực tiếp vung chân cao đá tới, Hạ Lâm Uyên thì thành thạo khoanh tay đỡ đòn.
Cú đá của Thời Dã giáng mạnh vào cánh tay của Hạ Lâm Uyên, làm đôi găng tay trắng tinh của anh dính đầy bụi bặm.
Hạ Lâm Uyên nghiêng người né tránh, khẽ nhíu mày. Không giống như buổi sáng chỉ hơi lảng vảng, giờ đây có lẽ vì vận động kịch liệt, pheromone của Thời Dã đã bắt đầu tràn ngập khắp nơi.
Hạ Lâm Uyên bỗng dưng hơi mất tập trung.
“Ầm!”