Chủ nhân cũ của thân xác này cũng tên là Giang Yến, là con gái của vợ cả một viên quan ngự sử bậc năm.
Tính cách phóng khoáng, tùy hứng, rất sành ăn chơi, có vài phần tương đồng với nàng, nên không cần cố gắng cũng đã giống đến tám chín phần.
Chỉ là tiếng xấu ham ăn lười làm của người này đã in sâu vào tâm trí mọi người, bị xem thường đến mức không ai thèm ngỏ lời cầu hôn, là một kẻ vô dụng đúng nghĩa.
Hàng loạt ký ức dồn dập tràn vào tâm trí, giúp Giang Yến nhanh chóng hiểu rõ mọi chuyện về chủ nhân cũ của thân xác này.
Nàng nhận ra mình có lẽ đã chuyển kiếp rồi...!
"Ngươi là ai? Sao lại ở trên giường của ta?" Nàng ấy nắm chặt chăn, hỏi lại một lần nữa, mái tóc đen nhánh buông xuống trước ngực che đi bầu ngực đầy đặn quyến rũ.
"Ta là Giang Yến, nói chính xác hơn, là chồng mới cưới của em gái nàng, Đàm Tuyết Nhi." Giang Yến nhìn thẳng vào đối phương, nói rành rọt từng chữ.
"Cái gì? Ngươi là chồng của Đàm Tuyết Nhi?" Đàm Thiên Nguyệt sững sờ, dù đang trừng mắt nhìn Giang Yến, nhan sắc đoan trang của nàng vẫn toát lên vẻ quyến rũ mê hồn, vừa lộng lẫy vừa kiêu sa.
Mà đêm qua hai người còn thân mật đến vậy.
"Cút ra ngoài, đồ vô liêm sỉ, tên da^ʍ tặc, cút, cút ngay cho ta!" Đầu Đàm Thiên Nguyệt ong lên, không còn nghe thấy gì khác, chỉ biết người trước mặt là một kẻ vô sỉ, dám làm nhục mình, còn phá hỏng đêm tân hôn của nàng.
Đàm Thiên Nguyệt mắt đỏ hoe, một tay nắm chặt chăn, một tay nhặt gối ném về phía Giang Yến đang chỉ mặc một lớp áo ngủ mỏng.
Kẻ này sao lại xuất hiện trên giường của nàng, rõ ràng phải là chồng của em gái mình mới phải.
Đàm Thiên Nguyệt ném tất cả những gì có thể với tới về phía Giang Yến, còn mình thì khóc đến đẫm cả mặt, như một con mèo nhỏ đang giương vuốt về phía nàng.
"Nàng nghe ta nói trước đã, trời ạ... nàng nghe ta nói trước đã, đây là Giang phủ, là nhà của ta. Không phải ta xông vào Đàm phủ, mà là Đàm phủ đích thân đưa nàng đến đây, hơn nữa... đêm qua rõ ràng là nàng chủ động trước." Giang Yến liên tục né tránh những đồ vật bị ném tới, lại không dám làm ồn quá lớn, sợ làm náo động đến người bên ngoài.
"Giang phủ?" Đàm Thiên Nguyệt nức nở nhìn quanh, đúng là không phải phòng riêng của mình, vì thế nàng càng khóc to hơn.
"Ta không cần biết, ngươi là con gái của một viên quan chức nhỏ, dựa vào đâu mà dám cưới ta, còn dám cùng ta gần gũi?" Nàng nức nở. "Ngươi trả lại Huyện chủ cho ta!" Đàm Thiên Nguyệt khóc lóc vô cùng thảm thiết.
"Không trả được, lúc này e là ngài ấy đã động phòng với em gái của nàng rồi!" Giang Yến khẽ đáp lại một câu.
Tiếng khóc của Đàm Thiên Nguyệt chợt ngưng bặt.