Chương 2

Trước đây, sa mạc có chín tổ chức lớn, nhưng năm năm trước, tổ chức thứ chín mang tên "Bằng Các" đã bị Đầu Lâu Tử Vong tàn sát không còn một ai. Những kẻ chúng vừa mắt thì bắt làm tù binh, số còn lại đều bị gϊếŧ hại dã man. Đầu Lâu Tử Vong là tổ chức mà Khương Hoán căm ghét nhất, hắn cho rằng đám người đó ngoài ngu ngốc ra thì chỉ có điên cuồng, không biết hôm nay lại giở trò quỷ quái gì.

Bất chợt, Khương Hoán khẽ cau mày, hắn điều chỉnh ống nhòm phóng to hơn, nhận ra phía dưới đang xảy ra một cảnh náo loạn, trông không giống một bữa tiệc máu hay một cuộc thi gϊếŧ người, mà giống như... một cuộc nổi dậy?

Trong tầm mắt, một người đàn ông với mái tóc đen dài bất ngờ phản kháng, giật lấy con dao từ chân kẻ đứng sau, vung ngang chém đứt cổ ba người, máu tươi lập tức phun trào. Cậu ta nhanh chóng đoạt lấy một thanh đao dài, cúi người tránh nhát chém từ phía sau, xoay người chém lìa chân đối phương, rồi hai tay nắm chặt đao đâm mạnh xuống, lại rút lên, đâm xuyên cổ kẻ vừa lao tới. Ngay lập tức cậu ta bật dậy chạy lấy đà, nhảy lên nhờ chiếc bình dầu gần đó, tránh được viên đạn bắn tới, lao đến trước mặt tên xạ thủ, cướp súng, cắt cổ hắn, rồi lập tức xoay người bắn trả, hạ gục thêm ba người nữa.

Chưa đầy ba phút, người đàn ông tóc dài đã gϊếŧ chết chín người, nhưng đây không phải là một cuộc nổi dậy, bởi cậu ta chỉ đơn độc một mình, không có đồng đội, bị bao vây tầng tầng lớp lớp, hành động của cậu ta trông như không quan tâm bất cứ điều gì, nhưng lại rất dứt khoát, giống như đang tìm đến cái chết, giống như muốn bùng cháy rực rỡ trong khoảnh khắc cuối cùng.

Chẳng bao lâu sau, người đàn ông tóc dài bị khống chế. Lúc này Khương Hoán đã nhảy xuống khỏi cồn cát, phóng chiếc mô tô đi trên sa mạc lao nhanh tới. Đến gần, hắn thấy người đàn ông tóc dài bị tát mạnh hai cái, tóc bị túm ngược lên, chân bị trúng đạn, nhưng trong đáy mắt cậu ta lại ánh lên một tia thỏa mãn kỳ lạ.

Đó là một đôi mắt như thế nào, đen thẳm sâu hút, tựa như viên ngọc chứa đựng cả vũ trụ, giờ đây nó đang bùng cháy ngọn lửa hận thù, kiên định và rắn rỏi đến mức như muốn hóa thành vật chất, thiêu rụi cả mảnh đất này thành biển lửa.

Khương Hoán lặng lẽ nhìn vào đôi mắt ấy, nơi đó ẩn chứa cả sự tuyệt vọng lẫn hy vọng, sự hủy diệt và sự kiên cường khiến máu trong người hắn sôi trào, còn làn da trắng bệch cùng khóe mắt ửng đỏ lại khơi dậy trong hắn một nỗi thương xót khó hiểu.

Thương xót? Khương Hoán khẽ bật cười: “Quả nhiên đàn ông không nên cô đơn quá lâu...”

Khương Hoán bất ngờ tăng tốc, lao thẳng vào lãnh địa của Tử Vong Đầu Lâu.

“Có người, có người xâm nhập!”

“Bắn, bắn chết hắn!”

“Không kịp rồi, hắn quá nhanh...”

“Đi báo đại ca!”