Xúc tu bên trái điên cuồng tấn công, sâu đen bên phải bu kín người, chỉ trong ba giây đã gặm sạch sẽ chỉ còn lại xương!
Có người hoảng loạn nổ súng. Hoa Thải Y nghe thấy tiếng súng lập tức hét lên: "Đừng bắn..."
Viên đạn bắn trúng xúc tu bên trái, sau đó lập tức bị bật ngược trở lại, găm vào trán người nổ súng. Người đó trợn tròn mắt, há hốc miệng, đứng loạng choạng vài giây rồi ngã xuống đất.
Khương Hoán lạnh lùng nói: "Trong hang quá hẹp, đạn dễ dàng gây thương tích, hơn nữa chúng ta chưa hiểu rõ kẻ địch, không thể chắc chắn súng ống có tác dụng hay không, nên đừng tùy tiện nổ súng. Giờ thì có người đã trả giá bằng mạng sống rồi đấy."
Hắn hơi cao giọng: "Đừng hoảng loạn, giữ bình tĩnh, tạm thời không sử dụng vũ khí nóng." Vừa nói, Khương Hoán vừa vung tay chém đứt vài xúc tu, rồi dùng dị năng tạo ra một luồng khí bảo vệ những người xung quanh. Bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của mọi người, hắn khẽ tặc lưỡi, nhếch mép, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng.
"Chỉ là một chút năng lực nhỏ, không bảo vệ được mọi người lâu đâu. Trong lúc nguy cấp mà còn đứng ngây ra đó suy nghĩ vẩn vơ, muốn chết lắm rồi à?"
Hoa Thải Y nghe thấy Khương Hoán nói, liền chú ý đến bên này. Vài xúc tu đang quất về phía những người vẫn còn đang ngơ ngác. Hoa Thải Y nhíu mày, ném vài con dao găm qua, ghim những xúc tu đó vào vách tường, rồi bước tới, thu dao lại.
Ánh sáng lạnh lẽo từ lưỡi dao lóe lên trong mắt Hoa Thải Y, khiến đôi mắt xinh đẹp ấy càng thêm lạnh lùng, vô cảm. Cậu búng tay về phía mấy người kia: "Tỉnh lại đi, không nghe thấy đội trưởng nói gì sao? Cứ đứng ngây ra đó là chờ chết đấy."
Nói xong, không đợi bọn họ phản ứng, cậu lập tức quay lại giúp Khương Hoán.
Mọi người cũng không còn thời gian để kinh ngạc nữa, tập trung tinh thần chiến đấu.
Khương Hoán dụ phần lớn xúc tu về phía mình, chia một phần nhỏ tinh thần để duy trì lá chắn khí. Với dị năng của hắn, rất khó bị thương, mà nếu có bị thương cũng sẽ nhanh chóng lành lại. Muốn đánh bại hắn chỉ có cách khiến tinh thần hắn suy sụp hoặc khiến hắn kiệt sức, nên hắn vẫn rất ung dung.
Nhưng hắn nhanh chóng nhận ra điều bất thường. Mấy xúc tu này dường như không muốn gϊếŧ hắn, mà chỉ muốn câu giờ.
Hắn bỗng nhìn về phía trước, con đường tối đen như mực, sâu hun hút. Hắn cảm nhận được có thứ gì đó đang sinh trưởng, thứ đó có sức sống mãnh liệt, ban đầu không biết bị thứ gì che lấp nên hắn hoàn toàn không cảm nhận được. Nhưng giờ đây, sức sống mãnh liệt cùng hơi thở đen tối đó bỗng bành trướng, hắn chợt hiểu ra...
Không phải vách đá là sinh vật sống, mà là toàn bộ hang động này đều sống!
Không còn thời gian chần chừ nữa. Hoa Thải Y chạy đến nhìn hắn, rõ ràng cũng nhận ra điều bất thường. Khương Hoán và Hoa Thải Y nhìn nhau, hắn chia một phần xúc tu cho cậu xử lý, sau đó tập trung tinh thần, luồng dị năng vừa nãy chỉ dùng để phòng thủ bỗng trở thành vũ khí sắc bén. Chỉ trong nháy mắt, đám xúc tu dày đặc kia đã bị tiêu diệt hoàn toàn.