Chương 1: Cứu Rỗi

Cát vàng cuộn trào, bầu trời xám xịt, thế gian chìm trong sắc vàng úa đơn điệu. Nơi đây, chẳng có ốc đảo, tài nguyên khô kiệt, hy vọng chỉ là ảo vọng, người ta chẳng bao giờ bấu víu vào thứ đó.

Ích kỷ, tham lam, dối trá, du͙© vọиɠ, bạo lực, máu đổ... đó mới là lẽ sống của con người.

Hoặc có lẽ là hận thù.

Gió sa mạc mang theo mùi tanh nồng của máu lan tỏa khắp không gian, sắc đỏ hòa lẫn vào khung cảnh xám vàng.

Hoa Thải Y khạc ra một búng máu, cố gượng đứng dậy, thân hình xiêu vẹo, chao đảo như sắp ngã.

“Ba năm câm lặng, tưởng mày đã ngoan ngoãn, đại ca còn định cho mày gia nhập đội Kền Kền, không ngờ mày vẫn dám bỏ trốn!” Một gã đàn ông mặt đầy sẹo vung mạnh roi quất vào người Hoa Thải Y: “Bao năm nay đại ca đối đãi tệ bạc với mày sao? Không có đại ca, mày đã chết từ năm năm trước rồi, làm gì có chuyện sống sung sướиɠ đến mức có thời gian tính toán chuyện bỏ trốn!”

Roi quất khiến Hoa Thải Y quỵ xuống đất, đôi bàn tay thon dài trắng bệch của cậu chống xuống cát, máu chảy làm bẩn mái tóc dài, nước mắt vì đau đớn làm nhòa đi tầm mắt, nhưng cậu lại nở nụ cười.

“Tốt? Diệt tộc tao là tốt với tao, cướp bóc quê hương tao, bắt tao đi, mỗi ngày bắt tao mặc những bộ quần áo kỳ quái nhảy múa cho bọn mày mua vui trong đêm gϊếŧ người là tốt với tao, mỗi ngày lấy máu tao nuôi đại ca của bọn mày là tốt với tao, nhân phẩm bị chà đạp, hy vọng bị vùi dập, mỗi ngày tao sống chẳng bằng chết, mày bảo đó là tốt với tao?” Hoa Thải Y nhìn gã đàn ông bằng ánh mắt khinh miệt: “Lời của mày khiến tao buồn nôn...”

Những nhát roi càng mạnh hơn giáng xuống người cậu, có lúc cậu gần như ngất lịm rồi lại bị lửa đốt cho tỉnh, thét lên một tiếng rồi lại hứng chịu đợt roi tiếp theo. Cậu nghiến răng chịu đựng, mỗi lần nỗi đau thêm dày vò ánh mắt cậu lại ngập tràn hận thù hơn. Cậu đang chờ đợi, chờ một cơ hội, trong khoảnh khắc cùng chết, Cậu mong sẽ kéo theo được càng nhiều người càng tốt...

Khương Hoán đứng trên đỉnh cồn cát nhìn xuống, thấy phía dưới một đám người đen nghịt, giữa đám đông dựng lên một lá cờ đen, trên đó vẽ hình đầu lâu trắng hếu, nổi bật giữa biển cát vàng mênh mông. Hắn lấy ống nhòm ra, lẩm bẩm: “Hả, cái đầu lâu đen này lại bày trò gì đây?”

Đầu lâu đen, hay còn gọi là "Đầu Lâu Tử Vong", là một trong tám tổ chức lớn mạnh trên sa mạc. Tổ chức này tôn thờ bạo lực và máu me, mỗi tháng đều đặn tổ chức những bữa tiệc máu hoặc các cuộc thi gϊếŧ người. Nơi đó, máu luôn là thứ khơi dậy, giải phóng và nhân lên những mặt tối trong nội tâm con người. Tài nguyên thì chúng cướp đoạt, nhân lực thì chúng bắt cóc, những kẻ đồ tể tàn ác nhất lại nghiễm nhiên trở thành những chiến binh dũng mãnh nhất, được vạn người sùng bái.