Chương 40

Thiếu niên không thể quá mức tham hoan, còn nhỏ tuổi như vậy, sao có thể làm hỏng thân thể được?

Trong mười mấy kiếp sống của y, chưa từng có lần nào sống qua tuổi hai mươi. Nhưng lúc này, nhìn thiếu niên trước mặt, y lại bất giác muốn hắn có thể sống lâu trăm tuổi. Chính vì thế, những hành vi không có lợi cho sức khỏe như vậy phải bị nghiêm khắc ngăn cấm.

Ngay khi Du Ngọc Tuế định mở miệng giáo huấn Hoắc Tây Lăng về việc giữ gìn sức khỏe, thì hắn đã lặng lẽ cụp mắt, không nói lời nào, chỉ bế y trở lại giường.

Du Ngọc Tuế được đặt lên lớp đệm mềm mại, mái tóc dài đen nhánh như lông quạ xõa tung trên giường, tựa như từng dải tảo biển đong đưa trên mặt nước.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Hoắc Tây Lăng cúi xuống, mùi hương cỏ cây tươi mát bao trùm lấy Du Ngọc Tuế.

Gương mặt thiếu niên lập tức phóng đại ngay trước mắt y.

Đôi mắt hắn có màu đen như hắc diệu thạch, bên trong chỉ phản chiếu duy nhất một bóng hình của Du Ngọc Tuế.

Hơi thở ấm áp của Hoắc Tây Lăng phả lên mặt, ngưa ngứa.

Đặc biệt là khi hắn cúi xuống, đồng tử của Du Ngọc Tuế không khỏi mở lớn, trong lòng có chút căng thẳng, mơ hồ chờ mong điều gì đó.

Nếu Hoắc Tây Lăng lại nũng nịu cọ cọ vào cổ và tóc y, gọi một tiếng "ca ca", vậy thì dù hắn muốn làm gì, y cũng sẽ không phản kháng.

Bây giờ Du Ngọc Tuế đã quên sạch chuyện "thiếu niên không thể quá mức tham hoan", y đã sớm bị sắc đẹp làm cho mụ mị rồi.

Thế nhưng, ngay khi Du Ngọc Tuế nghĩ rằng Hoắc Tây Lăng sẽ hôn xuống, ai ngờ hắn chỉ đưa tay chỉnh lại tóc y, sau đó cẩn thận kéo chăn đắp lên người y.

Du Ngọc Tuế lập tức sững sờ.

Đây là có ý gì?

"Điện hạ nghỉ ngơi cho tốt, ta sẽ canh chừng bên ngoài." Hoắc Tây Lăng đứng dậy nói.

Không đợi Du Ngọc Tuế kịp phản ứng, hắn đã rời khỏi mép giường, quay về nằm trên tháp gần cửa sổ.

Khoảnh khắc tiếp theo Du Ngọc Tuế đột ngột bật dậy.

"Điện hạ sao vậy?" Hoắc Tây Lăng vừa chuẩn bị nằm xuống lại bị giọng nói của y làm cho giật mình, vội quay đầu hỏi.

"Không có gì." Giọng Du Ngọc Tuế trầm xuống, vẻ mặt lạnh nhạt: "Chỉ là cái giường này đang cắn Cô thôi."

"Hả?" Hoắc Tây Lăng không hiểu ra sao, suýt nữa thì phản bác rằng giường làm sao biết cắn người, nhưng nhớ đến chuyện vừa rồi mình bị cự tuyệt, hắn không dám nhiều lời, chỉ ngoan ngoãn nằm trở lại.

Du Ngọc Tuế nhìn qua lớp sa mỏng treo bên giường, thấy bóng dáng của Hoắc Tây Lăng trên tháp, trong lòng không hiểu sao lại bốc lên một cơn giận vô cớ.

"Ngươi, tối nay không được lật người, phải giữ nguyên một tư thế cho đến khi Cô tỉnh dậy." Y hạ lệnh.

Yêu cầu này thật sự vô lý đến mức nếu có người nghe được chắc chắn sẽ nghĩ Du Ngọc Tuế quá đáng, nhưng Hoắc Tây Lăng lại gật đầu ngoan ngoãn nghe theo, rồi nằm yên bất động.

Thấy vậy, Du Ngọc Tuế bỗng dưng cảm thấy một nỗi thất bại to lớn.

Tức đến mức y cuốn chăn chặt quanh người, quay lưng lại, không thèm nhìn hắn nữa.

Trong lòng y không ngừng tự nhắc nhở: Mối quan hệ này chỉ là một cuộc giao dịch. Muốn được người khác dỗ dành, phải trả đủ cái giá tương xứng. Những thứ y muốn có từ Hoắc Tây Lăng, dù là giả dối, cũng phải có cái giá của nó.

Trong khi đó, Hoắc Tây Lăng thở dài khe khẽ.

Ban đầu, hắn muốn dùng tình cảm trói buộc Thái tử, nhưng thứ y đáp lại chỉ là một đống đồ vật vô tri vô giác, đối với tình cảm của hắn, y chỉ cười nhạt mà nói: "Ngươi dỗ Cô, Cô rất vui."

Vậy nên, Hoắc Tây Lăng mới không nhịn được mà dùng đến hạ sách, tìm cách thân mật về thể xác trước, thế nhưng lại bị Thái tử thẳng thừng từ chối.

Hắn không khỏi nghĩ, lúc đầu, Thái tử cứu hắn chẳng phải vì gương mặt và thân thể này sao? Vậy tại sao bây giờ lại càng ngày càng bài xích hắn đến gần?

Hắn lặng lẽ nhìn bóng lưng của y, thầm nghĩ phải từng bước từng bước một tiến lên mới được.



Sáng hôm sau, khi Du Ngọc Tuế tỉnh dậy, y nhìn thấy Hoắc Tây Lăng vẫn giữ nguyên tư thế như tối hôm qua, nằm yên không nhúc nhích.

Y nhìn cảnh tượng này, không khỏi vừa buồn cười vừa tức giận.

Thật là ngay cả yêu cầu vô lý như vậy mà hắn cũng chịu nghe theo.

Không thể phủ nhận, tối hôm qua y đã ngủ rất ngon.

"Điện hạ tỉnh rồi."

Hoắc Tây Lăng cảm nhận được động tĩnh trên giường, lập tức ngồi dậy, bước nhanh đến bên cạnh y, cầm lấy áo choàng đặt trên giá, chuẩn bị giúp y mặc vào.

Du Ngọc Tuế liếc hắn một cái, giọng điệu nhàn nhạt: "Ngoan như vậy, nếu Cô bảo ngươi đi chết, ngươi cũng nghe sao?"

Hoắc Tây Lăng im lặng, chỉ đưa tay chỉnh lại tóc Du Ngọc Tuế, cẩn thận kéo từng sợi ra khỏi cổ áo ngoài, rồi nhẹ giọng đáp: "Điện hạ bảo ta làm gì cũng được, huống hồ là chết."

Nói xong, hắn khẽ cọ nhẹ vào cổ y, thì thầm: "Huống chi, ca ca có ta trong lòng, sao nỡ để ta chết?"

Du Ngọc Tuế nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch lên, nhưng vẫn giữ dáng vẻ kiêu ngạo: "Ngươi đúng là biết dỗ Cô vui lòng."

Dứt lời, y gọi Phúc Bảo mang ra một hộp trân châu, rồi quăng cho Hoắc Tây Lăng.

"Thưởng cho ngươi, Cô rất vui." Y hơi ngẩng cằm, dáng vẻ cực kỳ đắc ý.

Hoắc Tây Lăng cầm lấy một viên trân châu tròn trĩnh, nhìn Du Ngọc Tuế, nhếch môi nói: "Điện hạ thực sự muốn nuôi ta thành một tên sủng thần ‘khổ đói rét, đuổi theo viên kim hoàn’ sao?"

Du Ngọc Tuế đang chải tóc, liếc mắt nhìn Hoắc Tây Lăng một cái, thản nhiên nói: "Cô vui là được."

Sau khi chỉnh trang xong, y bắt đầu dùng bữa sáng. Đúng lúc này, một tiểu thái giám bước vào nội thất, cúi đầu hành lễ rồi bẩm báo: "Điện hạ, chiếc áo choàng lông chim công mà ngài sai thợ thêu làm đã hoàn thành."

Du Ngọc Tuế nghe vậy thì vui vẻ đặt đũa bạc xuống, giọng điệu hứng khởi: "Mau đưa cho Cô xem!"

Lời vừa dứt, một tiểu thái giám khác cẩn thận bưng áo choàng lên, cung kính dâng lên trước mặt y.