Chương 39

Hơn trăm cân nện xuống, Lý Viên trợn trắng mắt, miệng sùi bọt mép, rồi ngất xỉu tại chỗ.

"Thiếu gia! Thiếu gia!"

Đại phu nhanh chóng được mời đến, vừa lắc đầu, vừa kiểm tra thương thế.

Chỉ thấy phần mông mới dưỡng lành của Lý Viên lại sưng đỏ, thảm nhất là xương cụt đã bị gãy. Đáng nói hơn, cú va đập của tiểu tư còn khiến chiếc xương sườn vừa cố định lại của hắn một lần nữa bị lệch!

Một lúc sau, lão đại phu lắc đầu thở dài, chỉ dặn dò đám gia nhân một câu: "Đừng để hắn bị thương thêm nữa. Cái vận xui này, ta e rằng không khéo hắn sẽ đoản mệnh mất thôi."

Cùng lúc đó, trong Đông Cung, ánh đèn đã được thắp sáng.

Bên trong nội điện, lư hương Bác Sơn đang tỏa ra mùi trầm hương pha lẫn quế mộc, thanh nhã mà cao quý, lan tỏa khắp gian phòng. Sau lớp rèm trướng dày, Lệ thái tử đang say giấc.

Bỗng nhiên, ngoài cửa sổ vang lên tiếng chim gõ nhịp.

Hoắc Tây Lăng, người vẫn luôn nằm trên tháp gần cửa sổ, lập tức mở mắt, bật dậy, nhẹ nhàng mở cửa sổ và đón một con quạ đen bay vào. Hắn gỡ vòng chân của con quạ, rút ra một phong thư.

Nội dung thư đều là những lời mà Lý Viên vừa nói với đám bằng hữu của hắn. Hoắc Tây Lăng chỉ cần nghĩ một chút liền đoán ra: "Vở kịch" mà Lý Viên nhắc đến chắc chắn liên quan đến Thái tử.

E rằng phe Tam hoàng tử lại bày trò gì đó nhằm hãm hại điện hạ. Xem ra, Xuân Nhật yến này phải cẩn thận gấp bội! Hoắc Tây Lăng trầm ngâm, siết chặt phong thư trong tay.

"Ngươi đang xem gì vậy?"

Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên sau lưng, ánh đèn trong phòng cũng theo đó sáng hơn.

Hoắc Tây Lăng quay đầu, chỉ thấy Du Ngọc Tuế mặc trung y trắng tinh, chân trần đứng đó, trong tay cầm theo một chiếc đèn lưu ly.

Giấc ngủ của Du Ngọc Tuế vốn rất nông, vừa rồi khi Hoắc Tây Lăng cựa mình, y đã tỉnh. Thấy hắn ôm một con chim vào phòng, y không khỏi tò mò, bước tới xem thử.

"Ta…" Hoắc Tây Lăng thoáng ngập ngừng. Trong cung mà tư thông với người ngoài, nếu bị phát hiện, e rằng tội danh khó thoát.

Nhưng ánh mắt hắn nhanh chóng rơi xuống đôi chân trần của Du Ngọc Tuế, bước đi trên sàn lạnh lẽo. Hắn không nói gì thêm, chỉ lập tức tiến lên, bế bổng y lên, đặt lại trên giường, rồi lấy chăn đắp lên người y.

Sau khi làm xong mọi chuyện, Hoắc Tây Lăng quỳ xuống đất, cúi đầu nhận tội.

"Ta tư thông với người ngoài truyền tin, xin điện hạ trách phạt."

"Vậy ngươi nói xem, ta nên phạt ngươi thế nào đây?"

Du Ngọc Tuế cúi người, đưa tay nâng cằm Hoắc Tây Lăng lên.

Ngón tay lạnh băng nhẹ nhàng lướt qua da mặt hắn, khiến Hoắc Tây Lăng không khỏi rung động, nhịp thở cũng trở nên gấp gáp hơn. Từ góc độ của hắn, có thể nhìn thấy rõ xương quai xanh tinh tế và bờ vai thon gầy của Thái tử điện hạ.

"Chẳng thú vị gì cả." Du Ngọc Tuế bật cười, nói: "Yên tâm đi, ai cũng có bí mật của riêng mình, Cô không có hứng thú tìm hiểu."

Nói xong, Du Ngọc Tuế chuẩn bị đứng dậy rời đi, nhưng Hoắc Tây Lăng đột nhiên ôm chặt lấy chân y, rồi vùi đầu vào lòng y.

"Dù Thái tử ca ca không muốn nghe, ta vẫn muốn kể cho ca ca nghe." Hoắc Tây Lăng khẽ hít một hơi, mùi hương hoa quế nhàn nhạt từ người Du Ngọc Tuế tràn vào chóp mũi hắn.

Rồi hắn bắt đầu kể. Không giữ lại điều gì, hắn nói về chuyện năm mười bốn tuổi đã đánh bại đám lưu manh khắp Trường An, trở thành thủ lĩnh trong bóng tối của bọn họ như thế nào.

Du Ngọc Tuế không khỏi kinh ngạc trước sự thẳng thắn của hắn, đồng thời cũng bất ngờ về việc Hoắc Tây Lăng có thể đạt đến trình độ này khi mới mười bốn tuổi. Lũ lưu manh ở Trường An đều là những kẻ hung ác, vậy mà hắn có thể khiến bọn chúng thuần phục, chứng tỏ bản lĩnh thu phục lòng người không tầm thường.

Kể xong, Hoắc Tây Lăng ngước mắt nhìn y, trong đôi mắt sáng ngời tràn đầy mong đợi: "Ta đã kể hết bí mật của mình cho Thái tử ca ca rồi, có thể lấy công chuộc tội được không?"

Du Ngọc Tuế nghiêng đầu cười khẽ: "Vốn dĩ Cô cũng không định phạt ngươi."

Nói xong, y đưa tay xoa nhẹ lên đầu Hoắc Tây Lăng, khẽ nhắm mắt lại. Đã lâu lắm rồi không có ai thật lòng đối xử chân thành với y như vậy.

Yêu thương, quan tâm, chân thành, tin tưởng. Tựa như mọi thứ đều có thể tìm thấy trên người Hoắc Tây Lăng, khiến y gần như quên mất rằng quan hệ giữa hai người chỉ là một cuộc giao dịch. Nếu y tham lam thêm một chút, kéo hắn vào lăng mộ của mình, cùng chôn vùi trong đó thì sao?

Du Ngọc Tuế nhìn thiếu niên đầy sức sống trước mặt, trong lòng bỗng sinh ra chút không đành lòng.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Hoắc Tây Lăng nắm lấy tay y, trầm giọng nói: "Nội dung trong thư có liên quan đến chuyện phe Tam hoàng tử muốn đối phó với điện hạ. Ngài có thể giao hết chuyện này cho ta xử lý được không? Đôi khi, ta cũng muốn bảo vệ ca ca."

Một tiếng "ca ca" này của hắn khiến trái tim Du Ngọc Tuế mềm nhũn, y không hề do dự mà gật đầu.

"Ta ôm ca ca về giường ngủ."

Dứt lời, Hoắc Tây Lăng liền ôm lấy Du Ngọc Tuế.

Bị một tiếng "ca ca" làm cho đầu óc choáng váng, Du Ngọc Tuế cảm thấy mình như bị sắc đẹp làm mê muội, cứ thế mà thuận theo hắn.

"Hôm nay ngươi có yêu cầu gì, cứ nói đi, Cô đều sẽ đáp ứng."

Du Ngọc Tuế hơi ngẩng cằm, vệt lệ chí đỏ rực dưới mắt càng làm y trở nên diễm lệ vô song.

Hoắc Tây Lăng nghe vậy thì vui sướиɠ tột độ, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại, sau đó nghiêm túc đưa ra yêu cầu: "Ta muốn thị tẩm."

"Không được!"

Lời còn chưa dứt, Du Ngọc Tuế đã lập tức quát lớn.

Xoạt!

Một chậu nước lạnh như băng tạt thẳng vào mặt Hoắc Tây Lăng.

Lúc này hắn mới bình tĩnh suy nghĩ về lý do mối quan hệ này bắt đầu.

Trong khi đó, Du Ngọc Tuế lại đang nghĩ, nếu muốn sống thọ, tuyệt đối không thể để hao tổn tinh khí.