Chương 35

“Chỉ một lát nữa, điện hạ sẽ tỉnh lại.”

Nghe vậy, trái tim đang treo lơ lửng của Hoắc Tây Lăng và Phúc Bảo công công cuối cùng cũng nhẹ nhõm hơn. Lúc này, Hoắc Tây Lăng mới có thời gian hỏi Thôi thái y: “Cơ thể thái tử điện hạ yếu đuối như vậy, tại sao có thể đá bay một kẻ béo hơn hai trăm cân?”

Thôi Yến trầm mặc một lúc, sau đó bắt đầu bịa chuyện với sắc mặt không đổi:

“Trước đây, thái tử đã dùng một củ nhân sâm năm trăm năm tuổi, khí huyết dồi dào nhưng chưa được phát tiết. Lần này, việc đá bay Nam An Hầu thế tử hoàn toàn là nhờ tác dụng bộc phát của củ nhân sâm ấy. Hiện tại khí huyết đã tiêu hao hết, thái tử mới hôn mê. Nhưng đây cũng là chuyện tốt, nếu để khí huyết dồn ứ quá lâu, cơ thể thái tử vốn yếu ớt sẽ không chịu nổi.”

Nghe những lời này, Du Ngọc Tuế vốn đang giả vờ hôn mê, cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng cuối cùng cũng lựa chọn im lặng. Dù sao thì y cũng là thái tử thể nhược nhiều bệnh mà.

“Tiếp theo, ta sẽ kê đơn thuốc cho thái tử, các người nhớ giám sát điện hạ uống thuốc đúng giờ.” Thôi Yến lấy giấy bút ra, bắt đầu viết đơn thuốc.

Du Ngọc Tuế lập tức mở mắt, nhìn Thôi Yến, hỏi: “Có thể thay bằng đồ bổ dưỡng không?”

“Không được đâu.” Thôi Yến cười tươi rói.

“Điện hạ, không sao đâu, thần sẽ uống thuốc cùng ngài.” Hoắc Tây Lăng nắm lấy tay Du Ngọc Tuế, nhẹ giọng an ủi.

Du Ngọc Tuế: Vậy ngươi có thể uống giúp ta luôn không?

Thuốc rất nhanh đã được sắc xong, là một loại dược thang thanh nhiệt, hạ hỏa, đồng thời bồi bổ cơ thể, chỉ có điều đắng đến phát hận.

Chén thuốc đen sì sì được đựng trong một chiếc bát sứ trắng như ngọc, Hoắc Tây Lăng cẩn thận khuấy nhẹ bằng thìa, khiến hương vị đắng ngắt trong bát nhanh chóng lan tỏa, làm Du Ngọc Tuế chỉ muốn lập tức thật sự ngất đi.

“Điện hạ, để thần đút ngài uống thuốc.” Hoắc Tây Lăng nói, ánh mắt hướng về phía Du Ngọc Tuế, người đang ngồi trên giường với vẻ mặt uể oải. Da y tái nhợt, môi không chút huyết sắc, chỉ có giọt lệ chí đỏ tươi nơi khóe mắt là vẫn nổi bật như máu, tạo nên một nét đẹp uể oải đầy mê hoặc.

Trong lòng Hoắc Tây Lăng dâng lên nỗi xót xa, hắn thầm trách bản thân ra tay chưa đủ nhanh, nếu hôm qua hắn kịp bẻ gãy tay Lý Viên rồi ném ra ngoài, thì có lẽ thái tử đã không phải chịu cú sốc lớn đến vậy.

Cú sốc lớn duy nhất mà Du Ngọc Tuế chịu đựng chính là diễn ngất quá sớm mà thôi. Y liếc nhìn thìa thuốc đen sì trong tay Hoắc Tây Lăng, khóe mắt giật giật, lập tức ấn xuống bàn tay đang cầm thìa của đối phương: “Muốn mưu sát Cô thì cũng không cần làm lộ liễu như thế đâu.”

Nếu thật sự bị đút từng thìa từng thìa, vậy chẳng phải sẽ phải nếm từng chút từng chút đắng sao? Dù cho kiếp trước y đã từng coi thuốc đắng như nước uống, thì hiện tại cũng không chịu nổi!

“Điện hạ, thần không có…” Hoắc Tây Lăng sững sờ, định giải thích.

Nhưng không đợi hắn nói xong, Du Ngọc Tuế đã nhanh chóng cầm bát thuốc, ngửa đầu uống cạn trong một hơi. Đây là thuốc do Thôi Yến đặc chế, vừa thanh nhiệt vừa bồi bổ, ngay sau khi uống xong, cổ họng y liền dễ chịu hơn hẳn.

“Uống xong rồi.” Du Ngọc Tuế đưa bát thuốc cho tiểu thái giám bên cạnh, liếc nhìn Hoắc Tây Lăng: “Đừng nhìn ta nữa.”

Dứt lời, y nhẹ nhàng chạm ngón tay vào môi mình, nơi vừa bị thuốc nhuộm ướt rồi mỉm cười hỏi: “Sao vẫn còn nhìn? Muốn nếm thử sao?”

Y nghiêng đầu, đôi mắt lấp lánh ý cười, rõ ràng là đang hỏi: Ngươi có muốn hôn không?

Hoắc Tây Lăng nhìn đôi môi của Du Ngọc Tuế, đôi môi vốn thường ngày nhợt nhạt, tựa như cánh hoa héo úa, nhưng lại khiến hắn muốn chạm vào, muốn nhẹ nhàng vuốt ve, khiến nó trở nên đỏ hồng.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, bàn tay Hoắc Tây Lăng nhẹ nhàng đặt lên má Du Ngọc Tuế, hắn cúi xuống, đôi mắt tràn đầy sự mê luyến, khàn giọng hỏi: “Điện hạ nói thật chứ?”

Ánh mắt hắn vốn luôn sáng như vì sao lạnh lẽo, giờ đây tựa như một đốm lửa âm ỉ cháy, vừa có sự thuần khiết của thiếu niên mới lớn, vừa mang theo khát vọng chiếm hữu, khiến Du Ngọc Tuế bất giác rùng mình.

Không phải vì sợ hãi, mà là chờ mong. Chỉ là một nụ hôn mà thôi, cũng không phải chưa từng…

Ngay lúc Hoắc Tây Lăng chuẩn bị cúi xuống, giọng nói lanh lảnh của Phúc Bảo công công vang lên bên ngoài:

“Bệ hạ phái người đưa bổ phẩm tới, còn phái luôn cả viện phán của Thái y viện đến chẩn mạch cho điện hạ.”

Nghe thấy vậy, Du Ngọc Tuế lập tức đẩy mạnh Hoắc Tây Lăng sang một bên, nhanh chóng nằm xuống, làm ra vẻ yếu ớt vô lực.

Hoắc Tây Lăng bị đẩy lùi mấy bước, suýt nữa thì đứng không vững: “…???”

Không đúng lắm thì phải?

Cho dù hắn có bị bất ngờ, thì cũng không thể bị đẩy lui đến mức suýt ngã như vậy chứ? Ngay cả khi là tỷ phu của hắn ra tay, cũng không thể khiến hắn chật vật như thế!

Chẳng lẽ ở bên cạnh thái tử quá lâu, cảm thấy quá thoải mái nên công phu cũng thụt lùi rồi sao? Có phải nên tăng cường huấn luyện lại không? Không thì làm sao lại có thể bị một thái tử yếu ớt mong manh đẩy ra chứ!

Ngay khi Hoắc Tây Lăng bắt đầu nghi ngờ cuộc đời, Phúc Bảo công công dẫn theo nhóm người của hoàng đế mang bổ phẩm đến, cùng với viện phán của Thái y viện, bước vào nội thất.

Bên trong phòng, mùi thuốc đắng nồng đậm, người nằm sau bức màn che xõa tóc, mái tóc đen như lông quạ đối lập hoàn toàn với làn da tái nhợt, khiến Du Ngọc Tuế trông càng thêm mong manh, yếu ớt. Đặc biệt là đôi mày khẽ nhíu lại của y, càng khiến người ta có cảm giác y bệnh đến mức sắp không qua khỏi.

Nhóm người do hoàng đế cử đến nhìn thấy Du Ngọc Tuế bệnh đến mức này, không nhịn được mà nhớ lại cảnh Lý Viên bị thái tử đá gãy xương sườn, rồi chợt tự hỏi, chẳng lẽ Lý Viên vốn đã yếu đến mức gió thổi cũng ngã hay sao?