Chương 33

Du Ngọc Tuế nhẹ giọng nói: “Gọi… gọi Thái y họ Thôi ấy, hắn là người hiểu rõ bệnh tình của ta nhất…”

Dứt lời, y mềm nhũn ngã vào lòng Hoắc Tây Lăng.



Tại hoàng cung, vừa mới phê duyệt xong tấu chương, hoàng đế Du Phụng Vân nhận được tin báo.

“Bệ hạ, thái tử gặp chuyện rồi.” An Hải công công cung kính bẩm báo.

Du Phụng Vân nhàn nhạt hỏi, vẻ mặt không có chút lo lắng: “Sao? Bị đánh à?”

An Hải nuốt nước bọt, đáp: “Hồi bệ hạ, không phải, mà là thái tử vừa đá gãy xương sườn của người khác.”

Du Phụng Vân: “???”

Không phải nói là y bệnh đến mức sắp đi không nổi nữa sao?

Du Phụng Vân hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi một thái tử vốn dĩ thể nhược nhiều bệnh lại có thể một cước đá bay Lý Viên, một kẻ nặng hơn hai trăm cân, hơn nữa còn đá gãy luôn cả xương sườn của hắn ta.

Vì thế, sau một hồi trầm mặc, Du Phụng Vân khẽ ho một tiếng, nói: “Kể chi tiết cho trẫm nghe.”

An Hải là thái giám đã hầu hạ bên cạnh hoàng đế hơn mấy chục năm, tự nhiên biết rõ chủ tử của mình đã nổi hứng, muốn nghe cho trọn câu chuyện. Ông ta lập tức cho gọi ám vệ đã theo dõi thái tử ra báo cáo chi tiết.

Sau khi Du Ngọc Tuế tung cước đá bay Lý Viên, cháu ruột của Thái hậu y liền ôm ngực, không đợi Lý Viên kịp bò dậy đã ngay lập tức "ngất xỉu", dọa cho Hoắc Tây Lăng hoảng loạn không thôi. Ngay cả hai thị vệ Đông Cung theo sát thái tử cũng bị cảnh tượng vừa rồi làm cho sững sờ.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh! Bọn họ còn chưa kịp kinh ngạc vì thái tử có thể tung cước mạnh mẽ đến vậy, thì thái tử đã lăn ra bất tỉnh rồi!

Lý Viên vừa ôm ngực vừa rống lên, giọng nói tràn đầy phẫn nộ: “Các ngươi có biết vừa đánh ai không? Bản công tử là thế tử Nam An Hầu, là cháu ruột của Thái hậu! Các ngươi dám động vào ta, cẩn thận cái đầu của các ngươi!”

Lý Viên từ nhỏ đã dựa vào thân phận mà hoành hành ngang ngược khắp Trường An, chưa từng bị ai làm nhục như hôm nay. Bị đá đến gãy xương, đau đến nỗi rút hết hơi khí, vậy mà hắn ta vẫn phải vùng dậy, cố gắng phun ra lời ác độc, để cái "nha đầu giả nam trang" kia hiểu rằng nàng ta đã đắc tội ai!

“Thái y! Mau gọi thái y đến đây!” Hoắc Tây Lăng gấp gáp ôm lấy Du Ngọc Tuế trong lòng, ánh mắt lạnh lẽo như sao đêm giờ phút này đã hóa thành ánh mắt của một con sói đói, chỉ trực xé xác kẻ trước mặt.

Ánh mắt kia khiến sống lưng Lý Viên lạnh toát, hắn ta đột nhiên có một dự cảm rất tồi tệ, dường như trong mắt Hoắc Tây Lăng, hắn ta đã là một cái xác chết rồi.

Nghe đến hai chữ “thái y”, Lý Viên mới dần nhận ra, thiếu niên bị hắn ta coi là "nữ tử giả nam trang" này có lẽ không đơn giản như vậy.

Ngay lúc này, hai thị vệ Đông Cung rút ra lệnh bài của thái tử, lập tức trấn áp toàn bộ bầu không khí hỗn loạn.

“Thái tử điện hạ giá lâm! Kẻ nào còn dám làm càn?” Một thị vệ vạm vỡ cất giọng uy nghiêm, giơ cao lệnh bài biểu trưng cho thân phận của thái tử. Mọi người xung quanh tức khắc cứng đờ, ngay cả đám nô bộc của Lý Viên cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Lý Viên mở to hai mắt, nhìn về phía Quý Sương, dường như muốn hỏi: Tại sao ngươi không nói sớm cho ta biết?!

Quý Sương cũng bị dọa đến đờ người, cả người run lên.

Đúng lúc này, không biết từ đâu, một nhóm cấm vệ quân tiến vào. Dưới sự chỉ huy của thị vệ Đông Cung, bọn họ lập tức khống chế Lý Viên.

“Kẻ này có ý đồ mưu hại thái tử! Dẫn đi!”

Lý Viên nghe vậy, thiếu chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ, cái quái gì?! Người bị đá gãy xương rõ ràng là hắn ta cơ mà!

“Ta là cháu trai của Thái hậu! Các ngươi không thể bắt ta!” Lý Viên giận dữ gào lên.

Nhưng cấm vệ quân là quân đội do hoàng đế trực tiếp quản lý, từ trước đến nay chưa từng để mắt đến mấy cái “cậu ấm cháu chắt” trong hoàng thất. Bọn họ không nói một lời, lập tức lôi Lý Viên đi như xách gà.

Đám nô bộc của Lý Viên vốn định nhào đến cứu chủ, nhưng vừa chạm vào ánh mắt lạnh như băng của cấm vệ quân, lại nhìn đám binh khí sắc lạnh bên hông bọn họ, lập tức rụt cổ lại. Đừng nói là cứu, ngay cả một tiếng kêu cũng không dám phát ra.

Trong khi đó, Du Ngọc Tuế vẫn đang "mềm nhũn" nằm trong lòng Hoắc Tây Lăng, nghe ngóng tình hình xung quanh. Y thầm nghĩ, xem ra đúng là phụ hoàng có cài người theo dõi y rồi. Nhưng cũng không sao, toàn bộ đều là người của phụ hoàng, vậy thì sẽ không khiến ông ta nghi ngờ.

Hơn nữa, nếu có ấm ức gì, tin tức cũng sẽ được đưa đến hoàng đế ngay lập tức.

Sau mười mấy kiếp sống lại, Du Ngọc Tuế cuối cùng cũng đã hiểu rõ tâm tư của phụ hoàng y, ông ta có thể chấp nhận để các hoàng tử đấu đá lẫn nhau, nhưng nếu có người ngoài ức hϊếp con trai ông ta, thì kẻ đó phải suy nghĩ xem bản thân có chịu nổi cơn thịnh nộ của hoàng đế hay không.

Vậy nên Lý Viên, tự cầu phúc đi.

Du Ngọc Tuế nghĩ đến đây, lại có chút thắc mắc, tại sao y vẫn chưa hôn mê hoàn toàn nhỉ? Theo lý thuyết thì giờ này y nên bất tỉnh rồi mà?



Trong điện Tuyên Đức, Du Phụng Vân nghe xong toàn bộ câu chuyện, không hiểu sao lại cảm thấy một niềm vui khó tả dâng lên trong lòng. Tâm trạng của ông trở nên cực kỳ vi diệu.

Cái thằng nhóc hay giả bệnh, yếu đuối, tưởng chừng gió thổi cũng bay kia vậy mà lại có thể đá gãy xương sườn của cháu trai Thái hậu?

Đúng lúc này, thái giám bên ngoài vào bẩm báo: “Bệ hạ, Thái hậu giá lâm.”

Du Phụng Vân nhanh chóng điều chỉnh sắc mặt, đè nén cảm giác quái dị vừa nhen nhóm trong lòng, đứng dậy đi nghênh đón mẫu hậu của mình.

Thái hậu năm xưa là một mỹ nhân khuynh thành, đến tận bây giờ dù đã có tuổi, bà ta vẫn giữ được vài phần phong thái tao nhã. Hôm nay, gương mặt bà ta tràn đầy ưu sầu, chân mày hơi nhíu lại, trông vô cùng bi thương, khiến ai nhìn vào cũng phải mềm lòng.