Lý Vũ thấy bà ta trong bộ trang phục trang trọng, chợt ngẩn người một thoáng rồi cụp mắt xuống, cung kính hành lễ: "Nhi thần xin thỉnh an mẫu thân, mẫu thân vạn phúc."
Lời chưa dứt, một tiếng hừ lạnh vang lên đanh thép: "Thỉnh an? Hừ, con thì để ta được an đâu chứ!"
Câu đầu tiên đã gay gắt như vậy, quả thật là hiếm thấy.
Lý Vũ cụp hàng mi dài, bình thản đáp: "Vẫn chưa đến giờ ngọ, sao mẫu thân lại giận lớn đến vậy? Âm Thư, bảo nhà bếp hầm một chén canh bách hợp tỳ bà lê tuyết, hầm xong mau chóng mang đến, giúp phu nhân giải nhiệt dưỡng gan."
Âm Thư vội vàng đáp lời, khụy gối lui xuống.
Triệu thị thấy vậy, chỉ cảm thấy một cú đấm đánh vào bông, l*иg ngực càng thêm tức nghẹn. Lý Vũ này lúc nào cũng giả vờ ngoan ngoãn dịu dàng, lại khiến bà ta trở nên vô lý vô cớ.
Bà ta vừa định mắng thêm vài câu, bà vυ" phía sau chợt ghé tai nhắc nhở: "Phu nhân, đừng quên chính sự."
Triệu thị đành phải nén giận, liếc nhìn bóng dáng thanh nhã thướt tha kia, giọng nói trầm trầm: "Vào trong, ta có lời muốn nói với con."
Nói xong, bà ta liền coi Thê Ngô Viện này như Xuân Ái Đường của mình, sải bước đi vào, tự mình ngồi xuống bên giường.
Lý Vũ không để lộ cảm xúc, bước theo. Tố Tranh mang đến một chiếc ghế hình trăng lưỡi liềm cho nàng ngồi.
Đợi tỳ nữ dâng trà bánh, Lý Vũ cung kính lên tiếng: "Trời lạnh thế này, mẫu thân đặc biệt đến đây, không biết có lời gì muốn phân phó?"
Triệu thị không trả lời, chỉ thẳng lưng, lạnh lùng quét mắt nhìn đám tỳ nữ trong phòng: "Các ngươi lui xuống trước."
Bà ta đã ngoài bốn mươi nhưng được chăm sóc cẩn thận, lại mặc cáo mệnh phục, càng thể hiện uy nghiêm của nhất phẩm Quốc Công phu nhân.
Chỉ là sự uy nghiêm này có thể dọa được người khác, nhưng không dọa được Lý Vũ, người từ nhỏ đã ra vào hậu cung, được Hứa hoàng hậu trước kia, nay là Hứa thái hậu coi như con gái ruột.
Lý Vũ nhàn nhạt gật đầu với Tố Tranh, Tố Tranh lúc này mới dẫn các nha hoàn lui xuống.
Không còn người ngoài, Triệu thị cũng không vòng vo tam quốc. Một đôi mắt chăm chú nhìn chằm chằm Lý Vũ, giọng điệu không thiện ý: "Con rốt cuộc có ý gì?"
"Kể từ khi bệ hạ đăng cơ, con đã lấy cớ bệnh ở nhà, yến tiệc lớn nhỏ trong cung không đi thì thôi, bây giờ đến cả ngày mười lăm, ba mươi hàng tháng, mệnh phụ vào cung thỉnh an thái hậu nương nương, con cũng không đi. Thái hậu nương nương trước đây đối xử với con không tệ, vậy mà con lại bất kính, không có lương tâm, con, con... Con đúng là một kẻ vong ân bạc nghĩa! Thành nhi nhà ta cũng mù mắt, lại tìm một người con dâu bất hiếu như con vào nhà ta..."