Chương 9

Vưu Tiểu Ngũ tự xưng là "tiểu linh thông" của Phật môn, nơi nào có chuyện thị phi là nơi đó có hắn, mà nơi nào có hắn là y như rằng nơi đó có chuyện thị phi. Chuyện bát quái trong giới tu tiên, chỉ có chuyện hắn chưa biết chứ không có chuyện hắn không muốn biết. Lẽ tất nhiên, với một kẻ hóng hớt như hắn, hiếm có chuyện gì mà hắn không hứng thú.

Chẳng đợi Hòa Quang kịp mở lời, hắn đã tuôn ra hết thảy những gì mình biết như đổ đậu:

"Quý Thiền Tử vào Vong Tình Thiền từ năm sáu tuổi, trước giờ chưa từng bước chân ra khỏi sơn môn nên không thể nào quen biết Liễu U U từ trước được. Cách đây nửa năm, khi bí cảnh Thượng Cốc mở ra cho tu sĩ Trúc Cơ, đệ tử Vạn Phật Tông đi không ít, và Quý Thiền Tử cũng có mặt ở đó. Tại đây, hắn đã gặp Liễu U U. Quý Thiền Tử bị yêu thú đả thương, chính Liễu U U đã cứu hắn. Hai người mắt đi mày lại, thế là bắt sóng được với nhau luôn."

Hòa Quang không nói gì, chỉ khẽ liếc mắt nhìn hắn, ý muốn hỏi: "Sao đệ lại biết rõ mồn một như thế?"

Vưu Tiểu Ngũ hơi ngượng ngùng gãi đầu: "Hắn là Thiền tử của Vong Tình Thiền, vốn dĩ không được động tình. Việc hắn phải lòng một cô nương là chuyện tày đình, giới tu tiên sắp náo loạn cả lên rồi."

Thực ra, hắn vẫn còn một câu chưa nói: Ở trong bí cảnh đó, cô nương kia đâu chỉ "thả thính" mỗi mình Quý Thiền Tử.

Hòa Quang trầm ngâm một lát, thầm cân nhắc trong lòng và nhận ra chuyện này mình không thể tự ý quyết định. Dù nàng là nhân vật số ba của Chấp Pháp Đường, nhưng Quý Thiền Tử dù sao cũng là Thiền tử của Vong Tình Thiền, chuyện của hắn nhất định phải do Thiền chủ định đoạt.

Nén hương tàn hẳn, Hòa Quang dập tắt chút tàn tro cuối cùng.

Nàng xoay người nhìn về phía Liễu Y Y. Dưới làn khói hương mờ ảo, cô nàng này đang thả hồn treo ngược cành cây, nghe chuyện mà cứ như vịt nghe sấm, hai mắt mở to tròn xoe, trông vừa ngốc nghếch lại vừa có nét đáng yêu.

Hòa Quang búng nhẹ vào trán nàng ta một cái, bảo: "Chuyện của Quý Thiền Tử, ta nhất định sẽ cho ngươi một lời giải thích. Còn bây giờ, chúng ta đi tìm sư phụ của hắn trước đã."

Vong Tình Phong nằm ở phía Tây, bao quanh bởi một cánh rừng rậm rạp, là nơi thanh tịnh nhất của Vạn Phật Tông. Vong Tình Thiền cũng là một trong những nhánh có ít môn đồ nhất, bởi lẽ giữa chốn hồng trần cuồn cuộn, du͙© vọиɠ bủa vây, chẳng mấy ai tự tin mình có thể đoạn tuyệt tình ái.

Trong số hàng ngàn ngọn núi của Vạn Phật Tông, ngoại trừ đỉnh núi nơi các Phong chủ cư ngụ, đệ tử có thể tự do qua lại các ngọn núi khác để luận đạo. Tuy nhiên, Vong Tình Thiền lại là một ngoại lệ. Quanh Vong Tình Phong có một trận pháp bao phủ, người không thuộc nhánh này muốn vào đều phải thông báo trước.

Đứng ngoài trận pháp, Hòa Quang liếc nhìn Vưu Tiểu Ngũ một cái.

Vưu Tiểu Ngũ quả không hổ danh là "đệ tử trung thành" số một của đại sư tỷ, chỉ một cái liếc mắt đã hiểu ngay tâm ý. Đại sư tỷ mà đích thân gõ cửa thì mất giá quá, việc vặt này cứ để đàn em lo.