Chương 8

Hòa Quang lấy ra một nén nhang đàn hương do chính tay mình luyện chế, vốn có công dụng tĩnh tâm an thần. Nàng lấy ra một chiếc lư hương bằng gỗ tử đàn nhỏ bằng lòng bàn tay, phủi sạch bụi bặm bên ngoài rồi bỏ vào một ít tro hương lấy từ Quang Minh Đỉnh, sau đó mới châm nhang.

Chẳng mấy chốc, trong đại điện khói sương đã lảng bảng, hương thơm tỏa ra mê hoặc lòng người.

"Quý Thiền Tử này ta không quen, nhưng đệ tử Vạn Phật Tông tuyệt đối sẽ không tiết lộ tâm ma của bệnh nhân ra ngoài đâu."

Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng Hòa Quang lại thầm rủa: "Cái thằng ranh con ăn xong không biết chùi mép, gây ra chuyện lớn như vậy mà dám bỏ trốn, giờ bà đây chẳng biết phải đi đâu mà tìm nó nữa."

Sắc mặt Liễu Y Y hơi khó coi, vì nàng ta biết đây chỉ là những lời khách sáo. Nhưng nàng ta thực sự không cam tâm, chẳng lẽ sau khi con đường tu hành bị đứt đoạn, duyên phận với trường sinh vụt tắt, ngay cả việc hỏi một sự thật rõ ràng nàng ta cũng không làm được sao?

Nghĩ vậy, nàng ta hít một hơi thật sâu, đánh liều hỏi: "Tiền bối, nếu như Quý Thiền Tử đã quen biết con tiện nhân kia từ trước, rồi cố tình lừa gạt khiến ta Trúc Cơ thất bại thì sao?"

Vừa dứt lời, nàng ta thấy vị nữ Phật tu vốn đang thanh cao thoát tục kia bỗng nở một nụ cười rạng rỡ. Nụ cười ấy khiến trăng sao trên trời cũng phải lu mờ, cảnh sắc hồ danh cũng theo đó mà mất đi vẻ rực rỡ.

Thế nhưng, tiếng niệm châu lại một lần nữa vang lên lạch cạch.

"Thế thì ta sẽ băm vằm thằng ranh con đó ra để tế trời cho ngươi."

Bên ngoài điện, Vưu Tiểu Ngũ đang áp tai vào cửa nghe lén. Nghe tiếng niệm châu đã xoay ít nhất chín vòng, hắn thầm nghĩ xem ra tâm trạng của đại sư tỷ đang cực kỳ tồi tệ.

Bất thình lình, cánh cửa mở toang. Vưu Tiểu Ngũ không kịp phản ứng nên ngã nhào vào trong điện. Hắn ngước đầu lên, thấy đại sư tỷ đang nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng đầy ẩn ý.

Tim Vưu Tiểu Ngũ hẫng một nhịp, thầm kêu: "Thôi xong đời rồi!"

Hòa Quang nhấc chân giẫm lên lưng hắn rồi nghiền mạnh xuống, khiến Vưu Tiểu Ngũ nghe thấy cả tiếng xương sống của mình đang gào thét thảm thiết.

Nàng vừa khẽ nhấc chân, tên nhóc kia đã hiểu ngay ý đồ của đại sư tỷ là muốn đá mình ra ngoài. Ngoài kia toàn là tiểu hòa thượng mới vào môn phái được vài năm, nếu để bọn họ bắt gặp cảnh này thì cái mặt già của hắn biết giấu vào đâu cho hết đây?

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Vưu Tiểu Ngũ vội vàng lao đến ôm chầm lấy đùi Hòa Quang, còn không quên cọ cọ mấy cái lấy lòng. Thừa lúc nàng chưa kịp phản ứng, hắn ngẩng đầu lên, trưng ra bộ mặt nịnh nọt: "Đại sư tỷ, đừng đuổi đệ mà, đệ biết Quý Thiền Tử đang ở đâu!"

Hòa Quang nhướng mày, ra hiệu cho hắn "cút" xuống khỏi chân mình.

Vưu Tiểu Ngũ thấy tốt thì dừng, vội phủi tay đứng dậy, còn tiện thể phủi luôn bụi trên ống quần cho đại sư tỷ. Mùi hương đàn hương thoang thoảng trên người nàng quả thực rất dễ chịu.

"Một ngày trước, Quý Tử Dã đã theo Liễu U U về Đại Diễn Tông rồi."