Liễu Y Y đã luyên thuyên suốt hai canh giờ đồng hồ, kể đủ thứ chuyện từ những cuộc đấu đá ngầm giữa nàng ta và Liễu U U, cho đến việc Quý Tử Dã đã phải lòng Liễu U U ra sao. Trong lúc đó, nàng ta còn không quên trút hết nỗi uất hận về việc Trúc Cơ thất bại, cũng như sự căm ghét tột cùng dành cho đôi "cẩu nam nữ" kia.
Sau khi trút hết bầu tâm sự, nàng ta mới ngước lên nhìn Hòa Quang.
Vạn Phật Tông vốn không bắt buộc đệ tử phải xuống tóc, thế nên trong tông môn cũng có không ít nữ tu theo Phật đạo. Tuy nhiên, giữa một rừng nữ Phật tu ấy, Hòa Quang quả thực xinh đẹp đến mức nổi bật, dù so với đệ nhất mỹ nhân trong tông môn của Liễu Y Y thì cũng chẳng hề kém cạnh. Nàng sở hữu đôi mắt sáng, hàm răng đều tăm tắp, lông mày thanh tú như họa, khoác trên mình chiếc cà sa thêu đỏ thắm, trông thoát tục tựa tiên tử hạ phàm.
Lúc này, Hòa Quang khẽ nhíu mày, toát lên một vẻ trách trời thương dân như đang xót thương cho chúng sinh. Tay phải nàng vân vê chuỗi niệm châu bằng ngọc, trên mỗi hạt đều chằng chịt những vết xước nông sâu khác nhau. Ngón cái của nàng không ngừng gẩy hạt, phát ra những tiếng "đinh linh" dồn dập và loạn nhịp.
Đột nhiên, ngón tay đang xoay niệm châu bỗng khựng lại, "két" một tiếng, vạch lên hạt ngọc một vết hằn rõ rệt, khiến Liễu Y Y giật nảy mình kinh hãi.
Nàng ta thầm nghĩ, vị Phật tu này dường như tính khí không được tốt cho lắm.
Hòa Quang ngước mắt lên, giọng nói mang theo vẻ thanh lãnh và xa cách: "Nói xong rồi chứ?"
Cảm nhận được uy áp mờ nhạt tỏa ra từ đối phương, Liễu Y Y vội vàng dời mắt đi chỗ khác, ngoan ngoãn gật đầu như bổ củi. Trước đó, thấy Vưu Tiểu Ngũ ăn mặc rách rưới như một kẻ tạp dịch nên nàng ta còn dám dây dưa vài câu, chứ đối mặt với một tiền bối Kim Đan kỳ, lại còn là người quản sự thế này, nàng ta thà cứ im lặng giả làm chim cút cho lành.
Hòa Quang chắp tay sau lưng, chậm rãi đi lại vài bước trong điện. Liễu Y Y nhìn thấy một viên đá nhỏ dưới chân nàng bỗng chốc hóa thành tro bụi thì lại càng không dám hé răng nửa lời.
"Chuyện này quả thực là do Quý Thiền Tử làm không đúng, ta thay mặt hắn xin lỗi ngươi trước một tiếng."
Nghe vậy, Liễu Y Y vội vàng xua tay tỏ ý không dám nhận. Thực lòng mà nói, nàng ta muốn chính Quý Thiền Tử phải đích thân tới nhận lỗi hơn. Lời xin lỗi của một tiền bối Kim Đan kỳ nghe thì oai thật đấy, nhưng nàng ta chỉ sợ nhận xong mình sẽ bị tổn thọ mất.