“…”
Cô… cô đúng là một kẻ phế vật thật.
Tốt nghiệp cấp ba là cô đã lên thành phố này, vừa vẽ minh họa vừa học thêm buổi tối, miễn cưỡng lấy được bằng đại học được nhà nước công nhận, nhưng với cái bằng này thì căn bản không thể tìm được việc tốt.
Cô năm nay 22 tuổi, bản thảo minh họa liên tục bị từ chối, đến tiền thuê nhà cũng không đủ trả, chắc chắn là sắp bị chủ nhà đuổi đi rồi. Ngoài ra, suốt bốn năm qua cô không có lấy một người bạn. Bình thường, cô có thể không ra khỏi nhà thì sẽ không ra khỏi nhà, bởi vì mắc chứng sợ xã hội nghiêm trọng nên cô gần như tự cô lập mình với thế giới.
“Vậy mỗi ngày tôi phải làm gì?”
[Mỗi ngày ngài phải livestream cuộc sống thường ngày ít nhất tám tiếng, thời gian thì tùy ngài sắp xếp.]
Kiều Hân Hân lúc không vẽ tranh thì cũng lướt web, tham gia diễn đàn, nên cô cũng có chút hiểu biết về các trang web livestream đang rất hot hiện nay.
“Khán giả đều là người ngoài hành tinh sao?”
[Đúng vậy. Bởi vì hiện tại công nghệ trên Trái Đất chưa đủ phát triển, chưa thể bước vào Kỷ nguyên mới. Cho nên tất cả những người xem trong phòng livestream của ngài đều đến từ các hành tinh khác.]
“Họ có thấy tôi không?”
[Có.]
“Họ sẽ thấy liên tục sao?”
[Yên tâm, là quản gia thông minh của ngài, tôi biết khi nào có thể cho họ xem, khi nào không thể cho họ xem. Hơn nữa, livestream cuộc sống chủ yếu xoay quanh những trải nghiệm bình thường của ngài, không cần ngài phải cố ý thể hiện điều gì trước ống kính. Hay nói cách khác, muốn trở thành một streamer cuộc sống xuất sắc, ngài càng tự nhiên, tùy ý một chút có lẽ sẽ mang lại hiệu quả bất ngờ đấy.]
Kiều Hân Hân cảm thấy Thái Dương TV cũng khá nhân văn, nhưng cái vụ livestream tám tiếng này… Cô thở dài: “Chắc tôi không làm được đâu.”
[Ngài làm được mà.] Quản gia thông minh nói không chút do dự.
“W này, anh không biết đâu, tôi đã cô đơn lâu lắm rồi.”
Lâu lắm rồi.
Lâu đến mức cô đã quên mất, cảm giác có bạn bè bên cạnh là như thế nào.
Cuộc sống hằng ngày của cô cực kỳ đơn giản, chỉ là vẽ vời, xem phim, chơi game. Ngay cả khi chơi game, cô cũng chỉ chơi game một người.
Kiểu cuộc sống như vậy thì có gì thú vị chứ? Sẽ chẳng có ai xem đâu.
[Ngài không muốn trở thành họa sĩ truyện tranh sao?]
“Anh…”
[Tôi đã nghe thấy rồi đó.] Giọng nói dịu dàng của người đàn ông mang theo một chút ý cười.
Mặt Kiều Hân Hân bỗng đỏ lên.
Cô thì thầm: “Tôi còn không qua được vòng sơ khảo, giấc mơ đó… thực sự chỉ có thể là giấc mơ thôi.”
[Ngài có biết kênh mới toanh này của chúng tôi tên là gì không?]
“… Tên là gì?”
[Phòng Livestream Nuôi Dưỡng Nữ Thần.]
Nuôi dưỡng nữ thần…
Lúc này, Kiều Hân Hân đại khái đã hiểu tại sao mình được chọn, xem ra tất cả các streamer của kênh này đều giống cô, là một kẻ thất bại từ đầu đến cuối.
“Thì ra là vậy…” Kiều Hân Hân đột nhiên cười.
Dù sao thì cô cũng sắp chẳng còn gì, cho dù cái Thái Dương TV này là công ty lừa đảo thì cũng lừa được cô cái gì cơ chứ?
Cô làm ra vẻ nhẹ nhõm nói: “Xem ra mấy ngày tới tôi sẽ phải livestream cảnh ngủ ngoài đường cho mọi người xem rồi.”
[Chắc là không cần đâu. Chúng tôi có phúc lợi đặc biệt dành cho các streamer ở Trái Đất, vì dù sao công nghệ của ngài còn lạc hậu, nên ngoài việc ký hợp đồng thông thường, còn phải ký một thỏa thuận bảo mật đặc biệt, mong ngài thông cảm.]
“Thỏa thuận bảo mật thì tôi hiểu rồi.” Cho dù quản gia thông minh không nhắc, bản thân cô cũng sẽ giữ bí mật, nếu chuyện này mà bị lộ ra thì chẳng phải cô sẽ bị tống vào bệnh viện tâm thần sao?
“Vậy, phúc lợi đặc biệt là gì?”
[Tiền thưởng ký hợp đồng, sáu ngàn tệ.]
“Sáu ngàn?” Kiều Hân Hân ngẩn người, số tiền này chẳng phải vừa đúng tiền thuê nhà quý tiếp theo của cô sao!
Sáu ngàn, không hơn không kém, vừa vặn giải quyết vấn đề chỗ ở của cô.
Mặc dù cô chỉ còn hơn hai trăm tệ tiền mặt, nhưng chỉ cần còn chỗ để ở thì cô nhất định sẽ tìm cách kiếm đủ tiền ăn!
Những ngày sau này chắc chắn sẽ tốt đẹp hơn.
Cô đang tuyệt vọng bỗng nhìn thấy ánh sáng, dường như mọi thứ sẽ từ từ tốt lên.
Tính đi tính lại, thời hạn thụ án của anh trai còn ba tháng nữa là kết thúc, đến lúc đó… đến lúc đó cô sẽ không còn cô đơn một mình nữa rồi.
“Ký hợp đồng đi.” Kiều Hân Hân ngồi trên giường, cô khoanh chân lại, nhìn chằm chằm vào màn hình trong suốt trước mặt, trên đó hiện ra hai bản hợp đồng.
Một là hợp đồng ký kết với tư cách streamer, và một là thỏa thuận bảo mật đối với người Trái Đất về công việc này.