Một cô gái xinh đẹp như thế, vừa dọn đến tầng 11 đã tặng quà cho hàng xóm, tốn chẳng bao nhiêu tiền mà lại khiến mọi người vui vẻ, đúng là EQ cao thật sự. Có lẽ cả đời này Kiều Hân Hân cũng khó mà luyện được đến trình độ đó.
…
“Tặng xong rồi à?” Lâm Tử Thần vừa về phòng, người đàn ông đang ngồi sofa xem tivi đã tò mò hỏi: “Cái người thuê phòng 1103 thế nào?”
“Bình thường mà, hơi hướng nội chút thôi.”
“Thấy bà cô Trần tả người kia cứ thần thần bí bí… hay là có bệnh gì nhỉ?”
“Ông là đàn ông con trai mà cũng hóng hớt thế?” Lâm Tử Thần đảo mắt trắng dã, cô đứng bên bồn rửa tay dùng lược chải lại tóc: “Mấy người đó cứ thích nói xấu sau lưng người ta. Em gái đối diện trông cũng còn trẻ, nhìn cũng bình thường mà, chẳng qua là ít nói thôi.”
“Ờ, dù sao em cũng ở một mình, cái gì cũng phải cẩn thận.” Người đàn ông nằm vật ra sofa, ôm gối ngáp ngắn ngáp dài: “Thằng em em nó nhờ anh hỏi lấy chìa khóa nhà, đưa nhanh cho anh cái, anh mà về muộn là chắc chắn bị nó chửi cho sấp mặt luôn đấy.”
“Bảo nó tự đi mà lấy.”
“… Đừng có làm trò thế chứ!”
“Chát!” Lâm Tử Thần đập mạnh chiếc lược xuống bồn rửa, tức giận nói: “Muốn lấy chìa khóa thì tự vác xác đến đây, sao, giờ đến người chị này nó cũng không thèm nhận nữa à?”
“Rồi rồi, cô cô của tôi ơi đừng giận, để tôi đi nói lại với nó vậy…” Người đàn ông mếu máo, hai chị em nhà này không biết lại đang bày trò gì, tối nay người chịu trận chắc chắn là anh rồi.
Kiều Hân Hân mở túi quà, những miếng bánh quy thủ công vẫn còn tỏa hương thơm phức. Cô theo thói quen ngẩng đầu nhìn lên phòng livestream, thấy dòng tin nhắn của Kaka nằm trơ trọi trên đó.
[Tui buồn ngủ quá, ngủ trước đây!]
Đồng hồ đã điểm năm giờ, giờ livestream kết thúc, số người trực tuyến về 0.
Kiều Hân Hân ẩn màn hình ảo đi, cô bắt đầu xem bộ phim vừa tải xong.
[Ting!]
[Thông báo hệ thống: Chúc mừng streamer đã kích hoạt nhiệm vụ ẩn, hoàn thành sẽ được cộng thêm 30 điểm nhân khí.]
Nhiệm vụ ẩn? Cái quần què gì vậy?
Kiều Hân Hân nhìn cái dấu chấm hỏi vàng chóe chỉ to bằng ngón tay vừa nhảy ra, cô đưa tay chạm nhẹ, một khung nhiệm vụ hiện lên.
[Mời bạn đến quán Blue Fish Pub ở phố Bắc Hậu vào ba giờ chiều mai, tìm một người đàn ông tên “Lý Mục” để thực hiện bài kiểm tra nâng cấp streamer.]
Kiều Hân Hân: “…”
Nâng cấp streamer? Cô còn chưa qua nổi kỳ thực tập, sao tự dưng lại phải tham gia kiểm tra gì rồi? Nhưng bài kiểm tra này được cộng tận 30 điểm nhân khí lận, nếu kiếm được thì tổng điểm của cô sẽ là 90, suýt soát mức đạt 100 rồi còn gì!
Điều khiến cô kinh ngạc nhất là, bài kiểm tra nâng cấp này lại phải thực hiện ngay tại Trái Đất ư?
Phố Bắc Hậu là phố bar nổi tiếng, ở đó có tới hai ba mươi quán bar lớn nhỏ, cứ về đêm là náo nhiệt vô cùng. Cô chưa bao giờ đặt chân đến những nơi như thế, nhưng thời gian là ba giờ chiều, chắc lúc đó người cũng thưa thôi.
Để có thể tiếp tục trụ lại Đài truyền hình Thái Dương, cô quyết định ngày mai sẽ đến đó xem sao.
…
Sang ngày hôm sau, Kiều Hân Hân hoàn thành xong nhiệm vụ gõ chữ rồi sửa soạn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài.
Ví tiền, chìa khóa, điện thoại, ô Thái Dương, sau khi chuẩn bị đầy đủ cô mới đeo khẩu trang vào. Thời gian vẫn còn sớm, vừa mới qua giờ ăn trưa, cô có thể thong thả đi bộ qua đó. Bình thường nếu đường không quá xa, cô sẽ không chọn cách chen chúc dưới tàu điện ngầm.
Ở cửa thang máy có một người đàn ông đang đứng khoanh tay, hai bên túi quần. Anh ta mặc bộ đồ khá thoải mái, đội mũ, đeo kính râm và bịt khẩu trang kín mít. Trông còn kỳ quặc hơn cả cô nữa… Kiều Hân Hân đứng sang một bên, cúi đầu nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình.
Người đàn ông ban đầu chỉ lơ đãng liếc nhìn một cái, nhưng rồi bỗng khựng lại. Dù Kiều Hân Hân đeo khẩu trang nhưng anh ta vẫn nhận ra cô ngay lập tức. Thang máy đến, bên trong không có ai, người đàn ông bước vào trước. Kiều Hân Hân đứng ngoài do dự một chút rồi cũng lẳng lặng đi theo. Căn hộ này đâu đâu cũng có camera, nếu thực sự là kẻ biếи ŧɦái thì chắc cũng chẳng dám làm gì đâu.