Chương 20

Kiều Hân Hân quay lưng bước đi.

Trong phòng bao chỉ còn lại mình anh.

Lâm Ngọc Dương nhìn bản hợp đồng trong tay cùng cái tên được ký ngay ngắn của cô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt.

Chẳng trách, đây từng là người anh thích.

[Bác streamer dứt khoát ngầu xỉu luôn…]

[666666]

[Trai đẹp cực phẩm thế này mà không thu vào hậu cung à?]

[Tui lại thấy hình như anh ta vẫn còn tình cảm với bác streamer đấy!]

[qaq Hân Hân làm tốt lắm, cũ không đi thì mới không đến! Ước gì bác ở Tân Kỷ Nguyên nhỉ, tui đang nắm trong tay cả đống nam thanh niên độc thân tử tế nè!]

[← Bác U u gì ơi, tui thấy người đầu tiên bác giới thiệu cho bác streamer chắc chắn là chính bác chứ gì?]

[qaq Ghét ghê, đừng có nói huỵch toẹt ra thế chứ, nhỡ bác streamer đọc được bình luận thì sao!]

[Mà hình như bác streamer quên sạch lò nhà mình rồi! Tui cũng muốn khóc cùng các bác quá.]

“Xin lỗi mọi người, tui… vừa nãy tui bận chút việc.”

Kiều Hân Hân đứng trước cửa nhà hàng, cô nhìn vào màn hình bên cạnh, phòng livestream từ lúc nào đã có tới mấy chục khán giả thế này?

Số người trực tuyến: 56. Số người theo dõi: 24.

[23333 Bác streamer nhìn vô tri dễ sợ! Bác giải thích cái gì vậy nè, tụi tui thấy hết rồi nha!]

[Hân Hân giỏi điên, tí nữa nhớ ăn nhiều vào để nạp năng lượng nhé!]

Kiều Hân Hân lúc này mới sực nhớ ra mình đang trong giờ livestream, vậy là nãy giờ… mặt cô bỗng chốc đỏ bừng lên.

Như để che giấu điều gì đó, cô lập tức đeo khẩu trang vào.

Phòng livestream nổ tung.

[23333 Tui thấy bác streamer đỏ mặt rồi kìa! 23333 Đáng yêu quá xá!]

[Cái khí thế lúc nãy đâu mất tiêu rồi? Đúng là chỉ có với nhà chúng ta mới là chân ái thôi nè]

[Moẹ ơi cute xỉu, tui mới vào cứ tưởng bác streamer là kiểu chị đại cơ! Cái tương phản này… 2333 tui phải bấm theo dõi ngay! Đứa nào cản tui là tui block ngay và luôn!]

Kiều Hân Hân bị cả hội trêu chọc, không biết phải ứng phó thế nào, cô khẽ nói: “Đói quá, tui đi ăn đây.”

[Kaka tặng bác streamer 500 Đậu Quang]

[Ăn nhiều vào. 00]

[Wow! Trong phòng có đại gia ẩn danh nè!]

[← Kaka đúng là fan cứng của bác streamer có khác, bác ấy lên là ông lên, tui cứ tưởng ông treo máy rồi cơ, hóa ra nãy giờ cũng hóng hớt mà không thèm sủi tăm lấy một cái qaq]

[Không, tui mới vào. =-=]

Ai đó bắt đầu dở thói tự luyến rồi đấy.



Kiều Hân Hân vẫn chưa quen với kiểu tặng quà thế này, cứ thấy như đang nợ người ta một ân tình vậy… Cô nhỏ nhẹ nói: “Cảm ơn Kaka nhé.”

Khán giả tán gẫu rất rôm rả, so với lúc livestream trong nhà vắng như chùa Bà Đanh thì buổi ngoài trời này đông vui hơn hẳn. Thực ra nói là đông cũng chỉ khoảng năm mươi người, trong phân loại của kênh vẫn thuộc hàng “tôm tép” thôi.

[Bác định ăn gì thế?] Kaka hỏi.

Bây giờ cũng gần một giờ trưa rồi, Kiều Hân Hân vẫn đang để bụng rỗng. Mọi người vẫn chưa rõ mối quan hệ thực sự giữa cô và Lâm Ngọc Dương là gì, nhưng nghe nội dung nói chuyện thì nồng nặc mùi người yêu cũ.

[(☆▽☆) Thất tình là phải ăn nhiều thịt vào!]

[← Tui thấy ăn đồ ngọt mới tốt chứ.]

[Hay là bác streamer mua một đống đồ ăn vặt mang về nhà, rồi chúng ta cùng xem phim kinh dị đi?]

Kiều Hân Hân suy nghĩ nghiêm túc một chút rồi đáp: “Chiều nay tui còn phải vẽ tranh nữa, không xem phim được đâu.”

Cô cúi đầu dùng điện thoại tìm kiếm mấy quán ăn gần đây. Tiền trong túi chẳng còn bao nhiêu, cô buộc phải tiết kiệm, tiết kiệm và tiết kiệm.

Tính đi tính lại, vẫn là quán ăn bình dân Sa Huyện là hợp lý nhất. Ngày nào ở nhà cũng toàn mì tôm, mì tôm và mì tôm… cũng đến lúc phải ăn một bữa ra hồn rồi.

Kiều Hân Hân đi bộ về phía ga tàu điện ngầm, gần chỗ cô thuê nhà có một quán Sa Huyện rất đông khách. Trước đây cô cũng hay ghé qua, dạo này túng thiếu quá, đến cả Sa Huyện cũng không dám ăn.

Lên tàu điện ngầm, cô đứng theo thói quen, tranh thủ đọc bình luận trong phòng livestream. Trước khi lên tàu, cô đã điều chỉnh màn hình về kích thước nhỏ như điện thoại, để trước bụng, chỉ cần cúi đầu là thấy được. Vì đang đeo khẩu trang nên thi thoảng cô cũng trò chuyện vài câu với khán giả, dù giọng nhỏ nhưng mic thu rất rõ.