[Hình như có gì đó sai sai =-=]
Kaka quân bắt đầu tự lẩm bẩm một mình.
Sự ngó lơ của Kiều Hân Hân không làm anh thấy nản lòng, ngược lại, anh cảm thấy hình ảnh chủ phòng nhất tâm làm việc rất có sức hút.
Bình thường anh cũng ít xem livestream, thỉnh thoảng chỉ lượn lờ qua khu vực game của Thái Dương TV, streamer ở đó ai nấy đều biết tấu hài làm trò, không khí phòng live cực kỳ náo nhiệt.
Nhưng chỗ này thì khác…
Rất yên tĩnh…
Rất ấm áp.
Anh cũng không biết vì sao lại thấy ấm áp nữa, có lẽ vì chủ phòng đến từ “quả cầu nước nhỏ”.
Trái Đất.
Chỉ cần nhẩm thầm hai chữ này thôi cũng đủ khiến khóe môi anh vô thức nhếch lên.
Kiều Hân Hân liên hệ được với biên tập của một studio, biên tập đưa cho cô một bản đại cương, bảo cô viết thử mười ngàn chữ xem sao.
Đại cương khá đơn giản, là đề tài trọng sinh báo thù đang thịnh hành, cộng thêm nhịp độ vả mặt nhanh gọn, mang lại cho độc giả cảm giác sướиɠ rơn liên tục.
Loại truyện này đang cực hot trên các web tiểu thuyết và ứng dụng điện thoại, vì là thể loại mì ăn liền không yêu cầu cao về văn phong nên tốc độ của cô có thể đẩy lên 1.500 chữ mỗi giờ.
Đây đã là giới hạn của Kiều Hân Hân rồi, nếu là thợ viết chuyên nghiệp thì tốc độ sẽ nhanh hơn cô rất nhiều.
[Biên tập ơi, chiều mai tôi gửi nhé.]
[Ok nha, nếu bản thảo được duyệt thì mười ngàn chữ này cũng được tính tiền luôn đó! Cố lên nha!]
Kiều Hân Hân tính toán một chút, cô mất khoảng hơn ba tiếng để viết được năm ngàn chữ, cộng thêm thời gian chỉnh sửa, tổng cộng cần năm tiếng.
Hôm nay viết năm ngàn, sáng mai viết thêm năm ngàn nữa… Ừm, nếu bản thảo qua cửa, mỗi tuần cô sẽ nhận được một ít tiền tiêu vặt rồi.
Ít nhất là tạm thời không phải nhịn đói.
Kiều Hân Hân nỗ lực gõ chữ trước máy tính, quên luôn cả việc buổi livestream của mình kéo dài đến tận năm giờ chiều.
Trong lúc đó, có một vài khách vãng lai ghé vào.
Màn hình vẫn luôn hiển thị bàn phím và máy tính của Kiều Hân Hân, cô nàng hiện đang livestream cảnh gõ chữ cho tất cả mọi người cùng xem.
[Ủa, bác streamer đang viết tiểu thuyết hả?]
[Tui đi nhầm chỗ rồi à? Chẳng phải bảo là live đời thường sao?]
[<- Mấy ní không hiểu rồi, viết lách cũng là đời thường mà, bảnh đoán bác streamer là nhà văn đấy.]
Mấy vị khán giả bắt đầu buôn chuyện với nhau, có lẽ vì viết tiểu thuyết có thể theo dõi được tình tiết đang gõ nóng hổi nên ai nấy đều thấy hứng thú hẳn lên.
[Sốp còn biết vẽ tranh nữa, đẹp xỉu luôn. Nấu ăn cũng đỉnh của chóp 0.0]
Fan cứng số một - Kaka quân nhảy ra tiếp chiêu, anh đến sớm hơn mấy người này vài tiếng nên có một sự tự tin thái quá của người đi trước!
[Bác có vẻ rành gớm nhỉ!]
[Phòng live mới tinh luôn nè, hôm nay là ngày đầu lên sóng đấy, tui nhấn theo dõi cái đã, không biết lần này có trụ nổi không QAQ]
Số người theo dõi phòng: 2.
Kaka thấy vậy liền hỏi ngay:
[Sao bạn lại nói thế? Trước đây bạn xem mấy vụ tương tự rồi à?]
[Đúng rồi, trước tui có xem một streamer “quả cầu nước nhỏ” bựa vãi, tiếc là sau một tuần phòng live ngủm củ tỏi luôn QAQ]
[Sao lại bị đóng?]
[Hình như nhân khí không đạt chuẩn ấy… Nói chung tui từng theo dõi hai, ba streamer Trái Đất rồi, cuối cùng đều bốc hơi hết sạch QAQ]
Kaka im lặng.
Xem ra anh cần phải tìm hiểu kỹ chuẩn mực streamer của Thái Dương TV mới được, trước giờ anh chẳng mấy khi để ý đến mấy chuyện này.
Kiều Hân Hân vẫn im thin thít, những người vì tò mò mà ở lại xem cô gõ chữ chỉ trụ được vài phút là tự động giải tán.
Dù sao thì truyện sảng văn trọng sinh mà Kiều Hân Hân viết chẳng mang lại chút cảm giác đồng cảm nào cho đám người ngoài hành tinh này, rất nhiều bối cảnh và từ ngữ họ đọc chẳng hiểu cái mô tê gì. Livestream ấy mà, thứ khán giả tận hưởng nhất đương nhiên là tương tác với streamer rồi.
Vị khách cứ mỗi câu lại kèm icon “khóc khóc” kia cũng vì một streamer yêu thích khác lên sóng mà vội vàng “đào tẩu”, phòng live lại chỉ còn mình Kaka.