Dưới sự giới thiệu nhiệt tình của đối phương, Hứa Tiểu Viên cố gắng thử thêm vài món nữa. Nhưng kết quả là mỗi miếng nuốt xuống đều là nỗi khổ khó nói thành lời. Cơm đúng là không thể tùy ý ăn; ai ngờ đi ăn một bữa mà còn phải diễn nét vui vẻ.
Vấn đề chính nằm ở chỗ nơi này thiếu thốn các loại gia vị và hương liệu. Cách nấu ăn cũng vô cùng đơn điệu, chủ yếu là luộc với nước, rồi thêm vào vài loại gia vị chẳng ai hiểu nổi. Kết quả là món ăn vừa nhạt nhẽo vừa khó chịu.
Sau bữa ăn chông gai, Ốc Ân tiễn Hứa Tiểu Viên đến cổng thành, còn để lại địa chỉ nhà, mời cậu khi nào rảnh thì tìm mình chơi rồi tạm biệt rời đi.
Ở cổng thành, vẫn là hình ảnh quen thuộc của những người ăn xin nghèo khổ. Cảm thấy họ đáng thương, tâm sinh không đành lòng, Hứa Tiểu Viên lấy một ít tiền lẻ ra phát cho họ trước khi rời đi.
Cậu leo lên chiếc xe đạp luyện kim của mình, dọc theo con đường từng đi qua, hướng về nhà, lòng đầy mãn nguyện. Nhẩm tính một chút thu hoạch hôm nay, kiếm lời được 20 vạn tinh tệ và kết thêm một người bạn mới. Tiểu Viên cảm thấy vô cùng hài lòng với kết quả này, quả nhiên vẫn là nên đi ra ngoài nhiều chút a~!
Gương mặt Hứa Tiểu Viên biểu lộ nét tươi cười, hít thở không khí trong lành, hưởng thụ thời khắc sung sướиɠ này. Khi đang chìm trong suy nghĩ, giây tiếp theo, từ phía sau một gốc cây ven đường, một người đàn ông cao lớn bất ngờ nhảy ra chắn xe cậu.
HHứa Tiểu Viên còn chưa kịp phản ứng, đã bị hành động đột ngột của người đàn ông làm cho hoảng sợ. Thậm chí cậu còn không kịp làm gì để phòng vệ.
Chỉ nghe “Phanh” một tiếng vang lớn, cả người và chiếc xe bất ngờ bị đẩy mạnh xuống đất. Túi nilon đựng tiền màu đỏ thẫm, vốn được để trong giỏ xe, rơi vãi khắp nơi, phát ra những âm thanh "Thùng thùng" khi va chạm với mặt đất.
Bị trọng lượng của người đàn ông và chiếc xe đạp đè lên, Hứa Tiểu Viên cảm thấy toàn thân đau nhói, lục phủ ngũ tạng chớp mắt như bị đảo tung lên, chân tay cảm giác như không còn là của mình. Khi lấy lại ý thức sau cơn choáng, nỗi đau từ cơ thể lan ra khắp người, khiến cậu không kìm được mà kêu lên thành tiếng.
Người đàn ông nằm trên người lúc này nhanh chóng bịt miệng cậu lại, không cho phát ra tiếng động. Hắn nhanh chóng nhặt túi tiền lên, sau đó đứng dậy kéo lê Hứa Tiểu Viên vào sâu bên trong một khu rừng gần đó.
Hứa Tiểu Viên chỉ có thể phát ra âm thanh “Ô ô ô...” đầy bất lực. Trong cơn hoảng loạn, cậu cố vùng vẫy nhưng vô ích. Tay chân cậu bị trói chặt, ngoài ý muốn đó là người đàn ông không bịt miệng cậu lại.
Hứa Tiểu Viên vừa định lớn tiếng kêu cứu, người đàn ông liền cắt ngang bằng giọng lạnh lùng:
“Nơi này không có người dám đến. Mày thử kêu một tiếng xem là mày gọi người tới nhanh hơn hay tao đâm chết mày nhanh hơn.”
Hắn rút ra một con dao sắc bén từ bên hông, ánh mắt đầy sát khí.
Hứa Tiểu Viên lặng lẽ nín thở, không dám phát ra một chút tiếng động.
Người đàn ông ngồi xuống trước mặt cậu, mở túi tiền ra, đếm đại khái một lượt và lộ vẻ mặt hài lòng.
Không có gì quan trọng bằng tinhs mạng mình cả, Hứa Tiểu Viên vội vàng nói:
“Anh muốn tiền đúng không? Tôi có thể đưa hết cho anh. Xin hãy thả tôi đi, tôi sẽ không tìm anh gây phiền toái.”
Người đàn ông nhếch mép cười khẽ:
“Ai nói tao chỉ muốn tiền?”
Hắn tiến lại gần cậu, bàn tay thô ráp chậm rãi chạm vào làn da trắng trẻo của Hứa Tiểu Viên vuốt ve:
“Không hổ danh là quý tộc. Cảm giác thật khác biệt.”
Hứa Tiểu Viên bị vuốt ve đến nỗi cả người nổi đầy da gà, hàm răng không khống chế được run lên. Cậu lắp bắp, “Anh… anh muốn làm gì?” Người này vậy mà lại dám xuống tay với quý tộc!
Chẳng phải ai cũng nói quý tộc ở chỗ này là sự tồn tại quyền lực tuyệt đối sao?
Gã đàn ông nhìn Hứa Tiểu Viên bằng ánh mắt da^ʍ tà, không chút do dự bắt đầu xé rách quần áo của cậu. “Mày đoán xem tao muốn làm gì.”
“Aaaaa! Cứu mạng aa! Cứu tôi với!” Hứa Tiểu Viên hét lên hoảng loạn. Chết tiệt! Chuyện quái gì thế này? Không nói lý chút nào! Đã cướp tiền còn muốn cướp sắc! Tôi còn là trai tân cơ mà!
Một tiếng “Xoẹt” vang lên, chiếc áo ngắn tay của Hứa Tiểu Viên bị xé rách tan tành, chia năm xẻ bảy. Gã đàn ông nhét một mảnh vải vào miệng cậu để ngăn tiếng hét.
Gã tham lam ngắm nhìn làn da trắng trẻo như tuyết, bóng loáng trước mắt của Hứa Tiểu Viên, dưới ánh nắng mặt trời chiếu rọi càng thêm hấp dẫn, càng khơi dậy du͙© vọиɠ muốn vấy bẩn của hắn. “Ban đầu tao chỉ định lấy đồ xong rồi gϊếŧ mày Nhưng bây giờ… ha ha ha.”
Hứa Tiểu Viên hoảng sợ mà trừng lớn hai mắt, giãy dụa trong bất lực Lần này không chỉ mất trinh tiết mà mạng sống cũng không giữ nổi! Tất cả là do mình một chút phòng bị cũng không có, quá bất cẩn, chủ quan! Sức của cọng bún sao làm lại con heo này.(╥﹏╥) Chỉ vì thấy vợ chồng Nặc Bỉ tốt bụng, chất phác mà cho rằng ai ở đây cũng như vậy, nên cậu mới thả lỏng cảnh giác.
Còn một điều nữa là từ trước tới giờ Tiểu Viên chưa từng kiếm được nhiều tiền như vậy, nên theo thói quen không có khái niệm đề phòng.