Chương 45: Bị bắt

https://truyenwikidich.net/truyen/phat-song-truc-tiep-doi-no-mot-cai-chu-y/chuong-32-danh-chet-mot-con-chim-se-la-p-ZEyhUcQsRGPGJOH8Còn có không ít hợp đồng khác với nội dung tương tự.

Về năm căn biệt thự danh giá kia, đó là do người ta giao nhà để lấy được tượng Quan Âm từ bác cả.

Không rõ bác cả lúc đó đã dùng cách nào để lừa đảo, nhưng thực sự có người bỏ ra số tiền lớn hoặc tài sản để đổi lấy những bức tượng như thế.

Những hợp đồng này bác cả vẫn giữ. Có lẽ ông ta biết việc mình làm là vô đạo đức nên sợ người ta đổi ý, quay lại đòi tiền hoặc tài sản đã giao. Vì thế, ông ta giữ lại hợp đồng làm bằng chứng.

Lúc này, bác cả đã nằm liệt dưới đất, nhìn cảnh sát đang đứng trước cửa phòng ngủ.

Môi ông ta mấp máy vài lần mới thốt ra lời: “Tất cả đều là giao dịch tự nguyện, không vi phạm pháp luật. Tôi không trộm, không cướp. Họ muốn có con, tôi đâu có ép buộc. Tôi đưa cho họ tượng Quan Âm, nhưng không phải tượng thật, đều là hàng giả cả.”

Cảnh sát không nói nên lời: “Việc này xem như lừa đảo. Ngoài ra, tượng Tam Nương Nương trên núi kia từ đâu mà ông có được?”

Bác cả đảo mắt, giơ tay chỉ về phía bà nội: “Mẹ tôi cầu được. Hợp đồng cũng không phải tôi làm, là mẹ tôi làm.”

[Má ơi! Không hổ danh là bậc thầy lừa đảo!]

[Ông ta đúng là đứa con hiếu thảo thật!]

[Bà nội quả nhiên có phúc lớn về sau!]

Bà nội nghe con trai cả nói vậy, vội vàng lên tiếng: “Đúng, đúng, đúng! Đồng chí cảnh sát, bức tượng Quan Âm này là tôi cầu từ Tam Nương Nương trên núi. Người ta lên núi cầu phúc đều có thể xin mà. Đây đâu có phạm pháp.”

Ngừng một chút, bà cụ lo lắng túm lấy tay áo cảnh sát: “Đồng chí, tất cả hợp đồng đều là tôi ký với người ta, con trai tôi không biết gì cả. Các anh muốn bắt thì bắt tôi, chuyện này không liên quan đến nó!”

Cảnh sát chỉ biết nhìn bác cả bằng ánh mắt đầy chán ghét.

Sự thật đã bày rõ ra tại nơi này, thế nhưng còn muốn đẩy chính mẹ mình ra gánh tội thay?

Bản thân không phải người, chẳng lẽ ông ta nghĩ bọn họ cũng ngu ngốc sao?

Cảnh sát không nói nhiều lời, trực tiếp lấy còng tay khóa bác cả lại.

[Hôm nay hoàn thành KPI!]

[Lại thêm một người nữa!]

[Trong mưa gió, Lưu Đào, chị Vương, Vương Thủ Tài đang chờ ông ở quả quýt đấy!]

[Hôm nay buổi phát sóng này nên đặt tên là: "Tự báo án bắt chính mình!" “đầu chó”.]

Nhìn thấy con trai sắp bị bắt, bà nội sốt ruột, lao đến đâm đầu vào cảnh sát, vừa khóc vừa lăn lộn: “Các người bắt nhầm người rồi! Tôi đã nói là tôi mà! Tại sao các người vẫn muốn bắt nó? Thả nó ra! Đều là tôi làm! Bắt tôi đi! Bắt tôi đi mà!”