Không khác mấy so với tình tiết Hề Khê đã biết, cái gọi là bắt đầu mà Tào Nghiên nói đến chính là bắt đầu chọn các cô "công chúa" để cùng ca hát, uống rượu và trò chuyện
Nhóm "công chúa" ấy được dẫn vào bởi một người phụ nữ tóc ngắn trang điểm đậm, các cô đứng thành hàng, bên hông đều đeo bảng tên. Mỗi người đều có phong cách trang điểm và ăn mặc khác nhau, có cô thì thuần khiết, có cô thì quyến rũ, có cô lạnh lùng kiêu sa, có cô lại văn nghệ tri thức.
Hề Khê ngồi trên sô pha, đặt túi xách trên đùi, lặng lẽ quan sát từng cô gái một, rồi lắng nghe đám cậu ấm trong phòng chỉ trỏ bàn luận, hỏi cái này cái kia.
Dáng cô ngồi rất ngay ngắn, đôi mắt to trong veo đảo qua đảo lại, chẳng khác gì một khán giả đang cắn hạt dưa xem kịch.
Chờ đến khi mọi người đều chọn xong, cuối cùng đến lượt Tào Nghiên, Hề Khê nghe thấy một câu thoại quen thuộc: "Cô chọn giúp tôi đi."
Trong tiểu thuyết, đây là câu nam chính nói với nữ phụ, nhưng bây giờ lại đổi thành cô.
Cô không phải Bối Hề Khê, vốn dĩ là đến xem náo nhiệt thôi, nên đương nhiên sẽ không giống nữ phụ mà nổi giận khi nghe câu này.
Cô ngoan ngoãn ừ một tiếng với Tào Nghiên rồi quan sát mấy cô gái trước mặt mình, nghiêm túc chọn hai người trông khá đẫy đà cho anh ta.
Trong khi cô đang nghiêm túc chọn lựa thì những người trong phòng vốn đang mong được xem trò hay đều sửng sốt, ngay cả Tào Nghiên cũng ngẩn ra.
Điều này… hoàn toàn không giống kịch bản họ tưởng tượng.
Hề Khê cảm nhận được bầu không khí trở nên vi diệu, cô mỉm cười nhìn Tào Nghiên: "Không thích sao?"
Tào Nghiên nhìn Hề Khê, trong một cái chớp mắt anh thế mà cảm thấy nụ cười của cô thật đẹp.
Một cơn giận không rõ lý do bỗng trào lên trong lòng, anh đột nhiên đứng dậy, dụi tắt điếu xì gà vào gạt tàn, rồi nói với mấy cô "công chúa" chưa được chọn: "Cút."
Đương nhiên, hai người mà Hề Khê chọn thì ở lại.
Chọn người xong, Hề Khê cảm thấy mình đã hoàn thành nhiệm vụ, chuẩn bị đứng dậy nhường chỗ cho hai cô gái kia.
Nhưng ngay khi cô vừa định đứng dậy thì lại bất ngờ bị Tào Nghiên nắm lấy cổ tay kéo trở về.
Ánh mắt anh đột ngột trở nên châm chọc, nhìn cô hỏi: "Không chơi cùng sao?"
Hề Khê suy nghĩ một chút, vừa rút tay mình khỏi tay đối phương vừa nhỏ giọng nói: "Chắc là không cần đâu, tôi đi trước nhé, chúc mọi người… chơi vui vẻ?""
Tào Nghiên chẳng hề vừa lòng, vì thế dĩ nhiên cũng không đồng ý: "Buổi tiệc này là tổ chức cho cô mà, cô không được rời đi."
Nói xong, anh búng tay một cái: "Tiếp tục!"
Mà tiếp tục ở đây chính là đến lượt chọn đàn ông, lời của Tào Nghiên vừa dứt thì một hàng người cũng lần lượt bước vào.
Hề Khê hiểu rõ, hiện tại Tào Nghiên không chỉnh được cô là sẽ không cam tâm.
Cô cũng thật là xúi quẩy, phải thay nguyên chủ chịu đựng sự ác ý của vị đại ca này.