Chương 6

May mắn là nữ phụ đã trang điểm rất tỉ mỉ, tinh xảo không tỳ vết, không cần dặm lại, Hề Khê rất hài lòng.

Sau khi rửa tay xong, cô lập tức rời khỏi nhà vệ sinh.

Vì đã biết mình đang ở đâu, thậm chí còn biết nhiều hơn và sớm hơn những người trong thế giới này, Hề Khê giờ đây không còn hoảng loạn nữa.

Đương nhiên, còn bởi vì cô đã biết Tào Nghiên không phải lão đại bang phái hay con cháu của lão đại bang phái nào cả, nên cô cũng không còn thấy hồi hộp khi quay lại phòng riêng.

Hề Khê chỉnh lại dây túi trượt xuống bờ vai, tiếng giày cao gót gõ trên sàn vang lên từng tiếng cộc cộc đều đặn. Tà áo khoác dài màu đỏ rực lướt qua đôi chân mảnh khảnh, kết hợp với tiếng giày cao gót tạo nên một nhịp điệu đầy khí thế.

Đến trước cửa phòng riêng, cô nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.

Vừa bước một chân vào, bầu không khí ồn ào bên trong lập tức trầm xuống.

Khi Hề Khê bước chân còn lại vào trong, một người ngồi cạnh Tào Nghiên liền đứng dậy nhường chỗ, vừa cười vừa nói: "Nữ chính đến rồi, giờ có thể bắt đầu rồi chứ?"

Nói xong thì đi tới kéo Hề Khê vào, dẫn cô đến ngồi cạnh Tào Nghiên, miệng còn đùa: "Đại tiểu thư, cô làm bọn tôi phải chờ dài cổ đấy."

Hề Khê ngồi xuống bên cạnh Tào Nghiên, theo bản năng có cảm xúc mâu thuẫn với nam nữ chính, vì vậy cô lặng lẽ dịch ra xa một chút, cố gắng không để bản thân chạm vào Tào Nghiên.

Động tác nhỏ này của cô lại khiến Tào Nghiên chú ý, anh ngậm điếu xì gà, vô thức liếc Hề Khê bằng khóe mắt, trong lòng nghĩ - người phụ nữ này nghiện diễn rồi à, thật sự nghĩ rằng mình đáng yêu ngốc nghếch?

Vô dụng thôi, Tào Nghiên anh chẳng hề bị mấy chiêu trò của Bối Hề Khê mê hoặc đâu.

Hề Khê không có tâm trạng chú ý đến Tào Nghiên, cô đang tập trung suy nghĩ tìm cái cớ nào để rời khỏi đây.

Cô cảm thấy mình bị chậm một bước, không xuyên qua trước khi lãnh giấy kết hôn, cũng không có ký ức của nguyên chủ trước khi đến hộp đêm.

Đến thì cũng đến rồi, lại còn để họ phải chờ lâu như thế, nếu muốn rời đi thì phải tìm một lý do hợp lý, điều này thật sự không dễ dàng chút nào.

Khi cô còn chưa kịp nghĩ ra thì Tào Nghiên đã lên tiếng: "Bắt đầu đi."

Bắt đầu thì bắt đầu.

Hề Khê thầm nghĩ, cô còn chưa từng gặp phải loại việc đời này đâu, coi như là đến mở mang tầm mắt một lần.

Nhưng nếu Tào Nghiên muốn thấy cô tức giận đến tím mặt thì thật xin lỗi, có lẽ anh ta sẽ phải thất vọng rồi.