Hề Khê không biết mình đã trốn trong nhà vệ sinh bao lâu, cô ngẩn người nhìn chằm chằm vào gương, nhưng cho đến khi đóng hộp phấn trang điểm lại thì cô vẫn chưa thể hiểu rõ ràng cốt truyện "Tâm Sủng" này.
Dù cuốn tiểu thuyết này mới được bạn cùng phòng giới thiệu không lâu trước đây, nhưng vì tên của nữ phụ gần giống với cô, mà tính cách nữ phụ trong truyện lại bị bôi xấu một cách cố ý và méo mó, nên cô chỉ đọc được một chút rồi bỏ qua.
Phần mở đầu là thứ cô nhớ rõ nhất, càng về sau ký ức càng mơ hồ.
Tất nhiên, những nhân vật và tình tiết quan trọng liên quan đến tuyến chính thì Hề Khê vẫn nhớ. Không chỉ vì cô từng đọc qua, mà còn do bạn cùng phòng thường xuyên kể lể với cô.
Người được nhắc tới nhiều nhất là nữ phụ Bối Hề Khê, ban đầu cũng vì nhìn thấy tên của nữ phụ mới giới thiệu cho cô đọc.
Trong tiểu thuyết, Bối Hề Khê thật sự không bình thường, không hiểu sao lại vì một người đàn ông mà trở nên mê muội đến thế, đánh nát bét một tay bài đẹp.
Chỉ vì một người đàn ông mà cố chấp tìm đường chết, không ai cản nổi, đúng là ngu ngốc đến cực điểm.
Nếu không phải vì mắc kẹt trong cái gọi là ái tình, cô ta đã có thể sống thoải mái hơn nữ chính biết bao lần.
Ban đầu, nữ phụ bày mưu tính kế để kết hôn với nam chính, dẫn đến sự chán ghét của đối phương. Sau khi kết hôn, vì không được nam chính đáp lại tình cảm mà cô ta ngày càng trở nên vặn vẹo.
Để trả thù sự lạnh nhạt của nam chính, cô ta không tiếc dùng cách làm tổn thương chính mình để đội lên đầu nam chính vô số cái sừng.
Khi biết về sự tồn tại của nữ chính, Bối Hề Khê nổi điên dùng mọi thủ đoạn bỉ ổi để hãm hại tình địch, bao gồm cả bắt cóc và cưỡng ép, có thể nói là độc ác đến tận xương.
Tất nhiên, mỗi lần như vậy, nam chính đều xuất hiện kịp thời để giải cứu nữ chính.
Nói trắng ra là, Bối Hề Khê thực chất chỉ là một vai phản diện làm nền mà thôi.
Vai trò của một kẻ phản diện làm nền là gì?
Chính là trong quá trình tìm đường chết, bị nam chính và nữ chính thay phiên vả mặt, qua đó không ngừng thúc đẩy tình cảm của hai người họ.
Hề Khê quyết định sẽ an phận làm một pháo hôi không màng thế sự, vì vậy sau khi cất hộp phấn vào túi xách, cô tạm gác lại những tình tiết liên quan đến nữ phụ.
Khóa nắp túi lại rồi đeo lên vai, khi đứng dậy thì Hề Khê mới phát hiện chân mình đã tê rần.
Chịu đựng cảm giác châm chích râm ran dưới lòng bàn chân, Hề Khê vịn vách tường ngăn hai buồng vệ sinh, nghỉ một chút rồi mới mở cửa bước ra.
Đi đến bồn rửa tay, dưới ánh đèn, Hề Khê lại cẩn thận nhìn khuôn mặt hiện tại của mình.
Lần này không phải để phân biệt tướng mạo, mà do thói quen của cô, hễ thấy gương là sẽ không nhịn được mà kiểm tra lớp trang điểm.