Chỉ trong mấy ngày, Hề Khê đã cảm thấy mình được Tiểu Thất hầu hạ như tổ tông, thiếu điều không đút cơm tận miệng nữa thôi.
Xã hội dân chủ hiện đại, bỏ chút tiền mà muốn người ta phục vụ như nô bộc thì khẳng định là không hợp lý.
Người ta làm không vui, chỉ cần nói một câu là nghỉ việc ngay.
Hề Khê muốn Tiểu Thất nhẹ nhàng một chút, nhưng Tiểu Thất lại không dám, vội nhắn lại: "Chị Andy mà biết cân nặng của chị bây giờ, chắc chắn sẽ mắng chết em."
Hề Khê nhìn tin nhắn trên điện thoại, nghiêng đầu, lập tức ỉu xìu. Vậy nên, Tiểu Thất là đến để giám sát cô?
Thế thì hết cách rồi, chắc chắn cô ấy vẫn phải đến thôi.
Hề Khê ủ rũ nhắn lại: "Vậy em tới đi."
Vì chuyện của Tào Nghiên, chị Andy bị Bối Hề Khê chọc tức đến phải nhập viện, mấy hôm nay đều không liên lạc, thế là tất cả mọi việc đổ dồn lên người Tiểu Thất.
Hề Khê vừa mới xuyên tới thế giới này, vẫn chưa thích nghi hoàn toàn với tất cả mọi thứ ở đây, cho nên cũng không chủ động liên lạc với chị Andy.
Ngay cả ông cụ Tào, người đã giúp Bối Hề Khê kết hôn với Tào Nghiên và giúp cô dọn vào biệt thự, cô cũng chưa liên lạc lần nào.
Dù sao thì, đối với cô mà nói, những người này chẳng khác gì người xa lạ chỉ biết tên mà thôi.
Không lâu sau khi Hề Khê rửa mặt chải đầu xong, Tiểu Thất đã đến biệt thự.
Cơm hộp mang đến trông rất đạm bạc, mở ra là thấy hết muốn ăn. Mấy hôm trước còn có chút thịt vụn, bây giờ toàn là rau xanh, mà khẩu phần cũng chẳng bao nhiêu.
Hề Khê vốn không phải dạng dễ tăng cân, xưa giờ chưa từng cảm thấy việc giữ dáng lại khổ sở như vậy, nhưng mà hiện tại thì cô hiểu rồi.
Ăn cơm mà như đang ăn cỏ.
Hề Khê ăn được khoảng bảy tám phần thì đã bị Tiểu Thất dọn khay và đũa đi, bữa trưa kết thúc.
Sau đó, Tiểu Thất lấy cái cân điện tử mà Hề Khê bỏ sang một bên, lau sạch sẽ rồi đặt ngay chỗ dễ thấy nhất.
Hề Khê nhìn cái cân bị đặt ngay giữa lối đi, lập tức trợn trắng mắt.
Cô còn chưa trợn mắt xong thì cửa phòng đã vang lên tiếng gõ.
Tiểu Thất bước ra mở cửa thì thấy là dì Ngô. Việc này có chút kỳ lạ, Hề Khê đã ở đây mấy ngày rồi, dì Ngô thậm chí chưa từng liếc nhìn cô một cái, vậy mà giờ lại đến gõ cửa phòng.
Cả hai bên đều có chút lúng túng, dì Ngô mở lời trước: "Tiểu thư Khê, thiếu gia hôm nay không ra ngoài."
Hề Khê hơi sững người, ồ một tiếng rồi chờ bà nói tiếp.
Kết quả là dì Ngô nói xong câu đó thì khách sáo quay người đi luôn, nhưng mới đi được vài bước thì quay lại, bổ sung thêm một câu: "Cậu ấy đang ở phòng gym."
Chờ dì Ngô thật sự rời đi, Hề Khê nhìn sang Tiểu Thất, Tiểu Thất cũng nhìn cô, hai người đối mặt một lúc, chẳng ai hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra.