Sau đó là một chuỗi dài không ngừng nghỉ:
"Anh ơi anh ơi, mình đi đâu vậy?"
"Anh ơi anh ơi, anh giỏi quá đi!"
"Anh ơi anh ơi, phía trước có người nè!"
"Anh ơi anh ơi, để em qua cứu anh nhé!"
…
Đây là lần đầu tiên Tào Nghiên nhận ra căn biệt thự mình mua lại cách âm tệ đến thế.
Còn nữa, anh cũng muốn biết rốt cuộc người phụ nữ kia đang phấn khích vì chuyện gì. Cô ta thật sự là Bối Hề Khê sao?
Thật sự là người từng chẳng màng thể diện mà nói thích anh, thích đến mức gần như biếи ŧɦái, ngoài anh ra thì không được?
Là người từ nhỏ đến lớn, trong mắt chỉ có mỗi một mình anh?
Người phụ nữ từng lén bỏ thuốc ngủ vào ly nước của anh, bò lên giường rồi bắt anh phải chịu trách nhiệm?
Vậy mà giờ, giữa đêm khuya thanh vắng, lại không buồn để mắt tới anh, chỉ mải đùa giỡn với "anh trai" trong game?
Trêu chọc anh xong chưa đủ, giờ lại quay sang trêu chọc người khác?
Tào Nghiên tức đến mức muốn nổ tung, mạch máu trên trán giật liên hồi cả đêm.
Dù phòng bên đã hoàn toàn yên ắng, anh vẫn không tài nào ngủ nổi. Mắt mở trừng trừng, chẳng còn chút buồn ngủ nào.
Thực ra giữa hai người là một bức tường dày, tiếng của Hề Khê chỉ có thể truyền sang rất nhỏ, nhưng anh lại nghe rõ ràng. Về sau thậm chí còn có chút ảo thính, dường như ngay cả tiếng thở đều đặn khi ngủ của người phụ nữ bên kia cũng có thể nghe thấy rõ mồn một.
Anh nằm trên giường, mở to mắt suy nghĩ, có lẽ phải đập bỏ bức tường ở giữa, xây lại một bức tường cách âm tốt hơn.
Vì không ngủ được, Tào Nghiên thức dậy rất sớm.
Anh theo thói quen đi vào phòng tắm rửa mặt, nhưng khi đến bên bồn rửa mặt, vừa với tay lấy bàn chải đánh răng, ánh mắt anh vô thức lướt qua chiếc cốc thủy tinh kế bên đang cắm dây sạc, bên trong là một chiếc bàn chải điện màu hồng nhạt.
Trong lòng anh nảy sinh cảm giác như không gian riêng tư bị xâm chiếm, và cả một chút cảm giác khác thường khó diễn tả thành lời.
Thật ra tối hôm qua anh đã nhìn thấy nó rồi, vốn dĩ cho rằng mình gặp phải chuyện như thế này chắc chắn sẽ lập tức ném đồ của Bối Hề Khê vào thùng rác.
Nhưng mà tối qua anh không làm vậy.
Còn bây giờ lại cảm thấy cũng không cần thiết phải cư xử thiếu phong độ như thế.
Anh rửa mặt, sấy tóc xong xuôi thì xuống lầu ăn sáng, sau đó dặn dò dì Ngô một câu hôm nay không ra ngoài rồi bước vào phòng gym.