Chương 36

Anh ta không rõ, liền nhắn lại cho Hề Khê: "Không biết, thiếu gia nói với cô à?"

Hề Khê nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, bĩu môi một cái, nghĩ bụng: Chu Trì không biết, vậy thì mấy người Tạ Nhất Minh hẳn là cũng không biết.

Vậy rốt cuộc là hai người kia có gặp mặt hay không?

Không thể đi hỏi Tào Nghiên, vậy đồng nghĩa với việc không có câu trả lời.

Hề Khê ôm điện thoại, nằm vật xuống giường: "Anh ấy không nói gì cả, tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi."

Tào Nghiên không nói, mà cô ấy lại chủ động hỏi, chắc chắn là vì để ý rồi.

Chu Trì nghĩ vậy, liền an ủi cô: "Chuyện đó đã là quá khứ rồi, cô không cần để tâm quá đâu."

Hề Khê tất nhiên không có để tâm theo kiểu đó, ngẫm lại thì, đúng thật là cô cũng chẳng cần phải để tâm như thế.

Dù sao thì đó cũng là chuyện giữa nam nữ chính, bọn họ có duyên phận trời định, không sao tránh được. Dù có thế nào đi nữa, cuối cùng hai người cũng sẽ đến với nhau. Không lý gì chỉ vì một nữ phụ thay đổi mà khiến cảm tình của nam nữ chính cũng thay đổi theo.

Cho nên, cô nghĩ nhiều như vậy làm gì chứ? Chuyện này không đến lượt cô phải lo lắng.

Hề Khê không suy nghĩ nữa, kéo chăn đắp lên người, rồi nhắn lại cho Chu Trì: "Anh nói đúng."

Chu Trì: "Còn cần tôi an ủi nữa không?"

Hề Khê: "Không cần, tôi phải tranh thủ lúc bụng còn chưa đói lại, mau mau ngủ một giấc."

Chu Trì: "Nếu đói thì tốt nhất là ăn chút gì đó, không phải sao?"

Hề Khê than thở: "Đợi tôi quyết định rút khỏi giới giải trí đã, đến lúc đó sẽ ăn uống thỏa thích một bữa."

Chu Trì: "Nghe thấy tội ghê, vậy cô ngủ sớm đi."

Hề Khê: "Ừm, anh ngủ ngon."

Hề Khê đặt điện thoại xuống, tắt đèn. Khi cảm giác đói còn chưa kịp lan ra khắp dạ dày, cô vội nhắm mắt ngủ.

Nhưng mấy ngày nay ở nhà nhàn rỗi quá, tinh thần sung mãn, chỉ cần hơi khó chịu một chút là không thể ngủ được.

Vừa nhắm mắt một lúc đã phải mở ra, trơ mắt nhìn bụng mình bắt đầu trống rỗng trở lại.

Cuối cùng, Hề Khê nằm trên giường, hai tay đan chéo đặt lên bụng, khổ sở vô cùng.

Không ngủ được mà cũng không thể ăn gì, phải làm sao đây?

Dậy "tác nghiệp" thôi.

Cô mò lấy điện thoại ở đầu giường rồi ngồi dậy, bật công tắc đèn đầu giường.

Trong ánh sáng vừa phải, cô mở điện thoại, bấm vào trò chơi. Khi màn hình đăng nhập hiện ra, cô khựng tay, do dự một lúc, cuối cùng không đăng nhập.