Chương 33

Cô ngồi ở mép giường, nhìn Tào Nghiên một lúc, ôm hy vọng hỏi lại: "Anh chắc chắn muốn nghe?"

Tào Nghiên nhất định không thể dễ dàng bỏ qua cho cô: "Không phải cô rất chuyên nghiệp sao? Cho tôi mở mang tầm mắt đi."

Hề Khê nhìn vào mắt anh, biết không thể trốn được, chỉ còn cách liều mình vì nửa quả táo và giấc ngủ.

Cô lại hắng giọng, giơ ngón trỏ phải lên, nhìn Tào Nghiên: "Kiểu thứ nhất, kiểu trong sáng."

Nói xong thì thu tay về, hơi cúi đầu, nhắm mắt lại tìm cảm giác, sau đó để âm thanh len lỏi ra từ kẽ môi, tiếng rêи ɾỉ mang theo chút ngượng ngùng, phản kháng mà phấn khích, truyền thẳng vào tai Tào Nghiên.

Mới gọi vài tiếng mà mặt Hề Khê đã đỏ bừng.

Rên xong "kiểu trong sáng", cô mở mắt ra, mặt vẫn đỏ, nhìn Tào Nghiên, giơ thêm ngón tay thứ hai, lại hắng giọng:

"Kiểu thứ hai, kiểu thoả mãn."

Kiểu này ít ngọt ngào và ngượng ngùng hơn kiểu đầu, giọng kéo dài, quyến rũ hơn, khiến người nghe khó mà cưỡng lại.

Tào Nghiên ngồi trên ghế nghe cô rêи ɾỉ, ngón tay dần dần siết lại thành nắm đấm.

Khi Hề Khê bắt đầu rên đến "kiểu tổng hợp" và "kiểu phim Nhật" thì vành tai anh đã đỏ tím như muốn bốc cháy, chỗ nào đó cũng bắt đầu biến hóa.

Đôi mắt vốn hung dữ và giận dữ, giờ đây sâu bên trong đã phủ một tầng hơi nước.

Khi Hề Khê chuẩn bị mở miệng lần nữa thì Tào Nghiên đột nhiên quát một tiếng với giọng khàn đặc:"Câm miệng!"

Hề Khê giật mình hoảng sợ.

Trong lúc cô còn đang ngơ ngác, anh lại tiếp lời: "Mau cút!"

Hề Khê dĩ nhiên không muốn ở lại chỗ này thêm giây nào nữa. Nghe thấy câu đó, cô lập tức cầm nửa quả táo mình cắn dở, vội vàng chạy khỏi phòng Tào Nghiên, trở về phòng mình, đóng cửa, khóa trái lại, rồi mới thở phào thật dài.

Còn Tào Nghiên, ngay sau khi cô rời khỏi phòng thì anh lập tức đi vào phòng tắm.

Anh vặn mở vòi nước trên bồn rửa mặt, lấy nước lạnh vỗ mạnh vài cái lên mặt. Nước lạnh phần nào xua tan hơi nóng trong người, anh chống tay lên bồn rửa, hơi cúi người, nhìn khuôn mặt mình trong gương.

Mặt anh còn đọng những giọt nước, đáy mắt vẫn còn chút sương mù chưa tan hết.

Tiếng rêи ɾỉ lúc nãy vẫn văng vẳng bên tai, đôi môi hồng phớt của cô gái hé mở rồi khép lại, hơi thở thoang thoảng ngọt ngào, hàng mi dài cong vυ"t nhẹ rung, từng chi tiết ấy đều in đậm trong đầu anh, không thể phai mờ.

Anh hít một hơi thật sâu rồi cúi đầu nhìn xuống, chửi thầm một câu: "Chết tiệt…"