Chương 32

Hề Khê bị anh đẩy mạnh đến mức suýt đánh rơi quả táo trong tay.

May mà vẫn giữ được, cô lồm cồm ngồi dậy, nhìn Tào Nghiên đang đứng trước mặt tức đến đỏ cả mắt, không quên là mình còn đang đói, lặng lẽ cắn thêm một miếng táo.

Tào Nghiên tức đến mức như muốn bốc khói trên đỉnh đầu - con mẹ nó, cô còn ăn tiếp được nữa sao?

Anh cố gắng giữ bình tĩnh, không để bản thân vì tức giận mà mất kiểm soát.

Anh nhìn chằm chằm vào Hề Khê, hỏi: "Ai nói cho cô biết?"

"Cái gì cơ?" Hề Khê hơi mơ hồ hỏi lại, rồi lại cắn thêm một miếng táo.

Tào Nghiên nghiến răng nói: "Một tiếng một nghìn."

Nói đến chuyện này, Hề Khê có chút buồn cười, nhưng cô sợ anh sẽ càng tức giận hơn, cuối cùng người chịu xui xẻo vẫn là mình, cho nên kiềm chế không cười.

Cô biết chuyện này là do đọc trong tiểu thuyết, vì lăn lộn Bối Hề Khê nên Tào Nghiên cứ cách vài ngày lại dẫn phụ nữ về. Mỗi lần đều giống nhau, một tiếng một nghìn, để những người phụ nữ đó rêи ɾỉ càng to càng tốt.

Tiểu thuyết ngôn tình mà, luôn phải viết nam chính chung thủy. Tào Nghiên dĩ nhiên cũng là kiểu nam chính như thế.

Vì có nữ chính là Ân Ninh nên anh chắc chắn sẽ không ngủ với người phụ nữ khác, thế là nghĩ ra mấy chiêu trò như vậy đối phó Bối Hề Khê.

Nói thật thì không thể nói thật, Hề Khê mở to mắt, bày ra vẻ mặt vô tội nhưng miệng thì bịa đặt lung tung: "Tôi đoán thôi."

Tào Nghiên nghĩ lại cũng thấy đúng, chuyện này anh chưa từng nói với ai, ngay cả mấy người anh em cũng không biết anh định làm thế.

Đột nhiên anh cảm thấy mình thật sự gặp phải khắc tinh rồi, hơn nữa là kiểu khắc tinh có thể khiến anh tức đến phát điên.

Không thể để Bối Hề Khê dễ dàng thoát như vậy, cần phải bắt cô ta chịu trách nhiệm để anh xả giận.

Tào Nghiên đi đóng cửa phòng lại, sau đó kéo ghế đến ngồi trên giường, nhìn cô nói: "Năm trăm một tiếng, gọi đi."

Hả?

Hề Khê: "…"

Cô ngẩn ra một lúc rồi nói: "Tôi từ chối."

Tào Nghiên không nói lời nào, nhưng ánh mắt sắc bén đầy sát khí lại nhìn chằm chằm cô, ý rất rõ ràng, cô không có quyền từ chối.

Hề Khê hơi hối hận rồi, ban đầu chỉ là muốn trêu chọc anh ta một chút, không ngờ lại tự đào hố chôn mình.

Thấy dáng vẻ của Tào Nghiên không làm khó cô thì không chịu bỏ qua, cô đành lặng lẽ đặt nửa quả táo còn lại lên tủ đầu giường, hắng giọng, thầm nghĩ gọi thì gọi, gọi xong coi như xong nợ.