Kết quả nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo tới.
Khi cô vừa lên đến gần cửa phòng Tào Nghiên thì cánh cửa phòng đột nhiên mở ra.
Trái táo đặt bên miệng chưa kịp cắn, Hề Khê khựng lại, nhìn người đàn ông đứng tựa vào khung cửa, một tay chống lên cánh cửa. Cúc áo sơ mi của anh ta cởi đến quá nửa, để lộ cơ bắp rắn chắc trên người. Kết hợp với gương mặt kia, thật gợi cảm.
Tào Nghiên đúng là rất đẹp trai, còn đẹp hơn nhiều nam minh tinh, nếu không đã chẳng trở thành thiếu gia nhà giàu mà chín mươi phần trăm nữ minh tinh trong giới giải trí đều muốn gả cho.
Hề Khê cắn một miếng táo, ánh mắt lướt qua toàn thân Tào Nghiên, như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật.
Ngắm xong, cô có hơi ngượng ngùng lên tiếng hỏi Tào Nghiên: "Tôi làm phiền hai người rồi à?"
Ánh mắt Tào Nghiên nhìn cô vốn mang theo khıêυ khí©h, chế giễu, kết quả bị cô hỏi bằng giọng điệu và vẻ mặt như vậy thì lại không thể tiếp tục khıêυ khí©h được nữa, giữa lông mày còn khẽ nhíu lại.
Hề Khê thấy anh không nói gì, trong lòng âm thầm vui vẻ, cầm táo im lặng định quay về phòng mình.
Nhưng vừa đi được hai bước, Hề Khê bất chợt nảy ra ý nghịch ngợm, có lẽ mấy ngày nay quá nhàm chán, cô quay đầu nhìn Tào Nghiên nói: "Trình độ rêи ɾỉ như vậy, một tiếng một nghìn có hơi mắc rồi đó. Anh đưa tôi năm trăm, tôi rên còn chuyên nghiệp hơn cô ta."
Cô học ngành diễn xuất, mảng l*иg tiếng cũng không xa lạ gì.
Nghe được lời này, sắc mặt của Tào Nghiên thay đổi từ khıêυ khí©h chế giễu đến nhíu mày rồi giờ đây là tối sầm, lúc đen lúc xanh, chuyển biến cực kỳ lớn.
Hề Khê nhìn thấy anh không nói gì, lại bổ sung một câu: "Anh nên cởi hết quần áo rồi hãy mở cửa, như vậy trông càng giống vừa mới chiến đấu hơn… chứ chỉ cởi nút áo sơ mi thì hơi giả."
Hề Khê biết mình đang tự tìm đường chết, nên sau khi nói xong câu đó liền ôm quả táo định bỏ chạy. Nhưng còn chưa kịp chạy đã bị Tào Nghiên túm lấy cổ áo ngủ phía sau, nhấc bổng cô lên.
Cửa phòng bị đá tung ra, anh quay sang người phụ nữ vẫn ăn mặc chỉnh tề ngồi trên ghế sô pha, phun ra một câu: "Cút."
Người phụ nữ không hiểu chuyện gì, nhanh chóng cầm túi xách của mình lặng lẽ rời khỏi phòng.
Dưới nhà có dì Ngô mở cửa cho cô ta, Tào Nghiên không hề bận tâm.
Anh túm cổ áo kéo Hề Khê vào phòng, đẩy cô ngã xuống giường, trong mắt như đang bốc lửa, toàn thân mỗi một tế bào đều đang gào thét - phải gϊếŧ chết người phụ nữ này!