Hề Khê tưởng nói anh ta có trở về thì cũng chẳng sao cả, dù sao hai người lại không ở chung một phòng.
Nhưng Chu Trì vẫn rất nhanh kết thúc ván game này, lúc thoát game còn dặn cô một câu: "Đối xử tốt với bản thân, vui vẻ là quan trọng nhất, tôi off đây."
"Ừm." Hề Khê đáp lại, biết anh ta đang nói về Tào Nghiên.
Chắc mấy người bọn họ đều biết tối nay Tào Nghiên sẽ về, hơn nữa còn mang theo phụ nữ.
Hề Khê thoát game, đặt điện thoại xuống, chép miệng một cái lại cảm thấy đói bụng. Cô thật sự không chịu nổi nữa rồi, trong đầu trong mắt toàn là hình ảnh quả táo đỏ trong tủ lạnh.
Nhưng vì Tào Nghiên vừa về, cô không muốn chạm mặt anh ta, nên đành phải ráng nhịn trong phòng.
Hề Khê chịu đựng cảm giác đói khát, lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Khi cô và Chu Trì còn chưa kết thúc trò chơi, Tào Nghiên đã dẫn một người phụ nữ mang giày cao gót lên lầu, tiếng giày cao gót dẫm trên cầu thang vang lên rõ ràng đến mức khiến Hề Khê nghi ngờ rằng có phải Tào Nghiên cố ý không cho người phụ nữ kia thay giày.
Bởi vì tiếng giày cao gót dẫm trên cầu thang rất to, cố ý để cô nghe thấy, cố ý khiến cô tức chết.
Nhưng cô không tức giận, giờ cô chỉ thấy đói bụng, rất muốn ăn gì đó.
Hề Khê cứ thế chờ đợi, lúc thì lăn qua lăn lại, lúc thì lướt điện thoại, lúc lại nhắm mắt, cứ chờ mãi cho đến khi trong phòng bên vang lên tiếng rêи ɾỉ lên bổng xuống trầm của người phụ nữ, cô lập tức bật dậy từ trên giường.
Bụng "ùng ục" hai tiếng, cô ôm bụng, lén lút mở cửa phòng đi ra ngoài.
Sau khi lén mở cửa phòng, cô lại lén đi xuống cầu thang, chạy vào bếp mở tủ lạnh, tìm được quả táo mà dì Ngô để trong tủ lạnh.
Trong lòng thầm nghĩ mượn ăn tạm một quả, mai trả dì một túi, thế là lén lút lấy một quả. Lấy ra khỏi tủ lạnh rồi mang đến vòi nước rửa qua, cô không kìm được đưa lên miệng cắn một miếng.
Táo rất ngọt, khiến Hề Khê đang đói bụng cả buổi cảm thấy thỏa mãn ngay lập tức.
Ăn vài miếng táo thấy dễ chịu hơn một chút, Hề Khê tắt đèn bếp, nhẹ nhàng bước lên lầu.
Lúc đi xuống cô có bật đèn cầu thang nhưng chưa tắt, giờ dọc theo tay vịn cầu thang mà đi lên, càng lên cao, tiếng rêи ɾỉ gọi giường của người phụ nữ càng rõ ràng.
Cô bước rất khẽ khàng, cố gắng không gây chú ý đến Tào Nghiên, thầm nghĩ nếu anh ta thấy cô lúc này, chắc chắn sẽ nghĩ rằng cô rất để ý tới anh ta nên mới đứng ngồi không yên mà đi ra đây.