Chương 29

Cầm điện thoại cuộn mình trên sô pha đăng nhập game, vừa vào đã nhận được lời mời tổ đội từ Chu Trì.

Cô nhận lời mời vào phòng, giống như trước đó bật micro nhóm lên, hỏi Chu Trì: "Hôm nay anh không bận à?"

"Không bận, còn cô thì sao?" Giọng của Chu Trì vang lên từ điện thoại.

Hai người giờ đúng là bạn rồi, không còn kiểu khách sáo như mấy hôm đầu quen biết.

Hề Khê nhìn màn hình đang trong giao diện ghép đội, nói chuyện với anh: "Không bận đâu, người đại diện bắt tôi trốn kỹ, gần như không cho ra khỏi cửa, có muốn bận cũng chẳng có việc gì mà làm."

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười khẽ của Chu Trì: "Vậy cô cứ suốt ngày ở nhà vậy à?"

"Ừ đó." Trò chơi đã ghép đội thành công, Hề Khê vừa chọn tướng vừa nói: "Y như nuôi heo vậy."

Chu Trì lại bật cười: "Vậy là béo lên rồi hả?"

Hề Khê vừa nghe thấy chữ "béo" liền không kìm được mà rêи ɾỉ một tiếng, vội vàng nói: "Đừng nhắc nữa, đừng nhắc nữa, chơi game chơi game."

Chơi game thì cô rất nghiêm túc, nghiêm túc đến mức bám theo sau lưng Chu Trì chỉ để cướp điểm của anh.

Dù sao Chu Trì cũng là người tốt tính, chuyện gì cũng nhường cô. Bảo vệ cô, nhường mạng, nhường buff, còn kéo cô leo rank.

Nhưng mà hôm nay hơi khác, khi đang chơi đến ván thứ hai, Chu Trì, người chưa từng nhắc đến chuyện liên quan đến Tào Nghiên, bỗng nhiên nói: "Tối nay thiếu gia có thể sẽ về nhà, cô… chuẩn bị tâm lý một chút."

Hề Khê nghe ra trong lời anh có ẩn ý, liền hỏi: "Anh ấy không về một mình?"

Đầu bên kia Chu Trì hơi sững lại: "Cô biết rồi à?"

"Không biết." Hề Khê chẳng quan tâm Tào Nghiên về một mình hay dẫn ai về, lúc này nhân vật trong game sắp chết, cô gấp gáp trượt tay trên điện thoại cầu cứu: "Sắp chết rồi sắp chết rồi, cứu tôi với, Chu Trì Chu Trì Chu Trì…"

Chu Trì không ngờ nói đến chuyện của Tào Nghiên mà cô vẫn còn để tâm chơi game đến vậy, bất giác bật cười, điều khiển nhân vật lướt một cái chắn sát thương cho Hề Khê, cứu cô thoát chết.

Hề Khê còn tí máu trở về tế đàn, thở phào nhẹ nhõm: "Trời ạ, làm tôi sợ muốn chết…"

Chu Trì vẫn đang cười, nói một câu: "Thả lỏng đi, có tôi ở đây rồi."

Hề Khê đúng là đã thả lỏng, vừa điều khiển nhân vật rời khỏi tế đàn thì nghe thấy dưới lầu có tiếng mở cửa, loáng thoáng nghe dì Ngô gọi một câu: "Thiếu gia."

Hề Khê ngẩng đầu lên, tầm mắt bị cánh cửa dày chắn lại, lại cúi xuống nhìn điện thoại, nói với Chu Trì: "Hình như anh ta về rồi."

"Ừ." Chu Trì đáp: "Vậy thì kết thúc nhanh một chút."