Chương 28

Ngoài Vương Giả, là một tay chơi gà mờ, Hề Khê cũng tải thêm trò chơi sinh tồn PUBG mobile.

Sau khi tải về, cô tiếp tục sống những ngày tháng như nuôi heo, hết ăn rồi uống, không xem tivi thì lại chơi game.

Cứ thế qua bốn ngày, Tiểu Thất nhìn chằm chằm vào mặt cô, chần chừ hỏi: "Chị Hề Khê, dạo này chị có cân thử không vậy?"

Hề Khê vừa bị bắn một phát nổ đầu trong game, quay sang nhìn Tiểu Thất, ngây ngốc hỏi: "Chị béo lên hả?"

Ánh mắt Tiểu Thất lướt từ mặt cô xuống eo rồi lại quay về mặt: "Hay chị cân thử xem?"

Vài phút sau, Tiểu Thất ôm đến một cái cân điện tử rồi đặt dưới chân cô.

Hề Khê vật lộn một hồi mới chịu buông điện thoại, cởi dép rồi bước lên cân, kết quả còn chưa đứng vững đã hoảng hốt nhảy xuống ngay.

Tiểu Thất cũng hít hà một hơi: "Bốn mươi tám ký rồi!"

Hề Khê sững sờ đến mức không thốt nên lời, cơ thể này quá dễ tăng cân, chắc chắn không phải do mấy ngày nay cô ăn uống thoải mái mà ra!

Chết mất thôi!

Tiểu Thất còn muốn chết hơn, vội vàng gom hết mấy gói đồ ăn vặt trên bàn trà lại.

Trước đây sếp cô rất nghiêm khắc trong việc kiểm soát cân nặng, gần đây tuy có lơi lỏng một chút, nhưng cũng không ngờ lại thả trôi đến như vậy!

Chỉ là trốn tránh dư luận một thời gian thôi, đâu phải rút khỏi giới giải trí, tăng cân thì chắc chắn là không được!

Hề Khê nhìn Tiểu Thất nhanh tay lẹ mắt gom hết đống đồ ăn vặt của cô bỏ vào túi mang đi, nước mắt sắp rơi đến nơi.

Đợi Tiểu Thất quay lại, liền thấy cô nàng xoa hai tay vào nhau, ra vẻ van xin: "Chị Hề Khê, chúng ta giảm cân nhé?"

Trên mặt Hề Khê đầy ai oán, cô mới được thảnh thơi mấy ngày thôi mà, giờ đã phải trả cái giá đắt như vậy.

Đồ ăn vặt không được động vào nữa, khẩu phần cơm cũng phải giảm, suốt ngày nằm lì trên ghế sô pha xem phim chơi điện thoại cũng không cho phép, phải vận động thôi.

Giảm cân vốn chẳng có con đường tắt nào khác, chỉ có nhịn ăn và vận động.

Bị Tiểu Thất nhìn chằm chằm, chịu đói cả nửa ngày, đến chiều tối lại phải vào phòng gym chạy bộ nhẹ một tiếng đồng hồ, Hề Khê gần như sụp đổ.

Khó khăn lắm mới tiễn được Tiểu Thất về, tắm rửa xong, mặc đồ ngủ, đói bụng cồn cào muốn tìm gì ăn, nhưng lại phát hiện trong phòng mình chẳng có thứ gì để ăn cả. Tất nhiên, tủ lạnh vẫn có đồ do dì Ngô mua, nhưng cô ngại không dám lấy, đành thôi.

Để chuyển hướng chú ý, cô lại bắt đầu chơi game.