Như vậy cô cũng nhẹ đầu hơn, có nhiều thời gian để thích nghi với thế giới này.
Dù sao thì cô cũng đang sống trong thân xác người khác, càng sớm xuất hiện công khai thì càng dễ gây rắc rối không cần thiết.
Có hướng đi rõ ràng, Hề Khê cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, cùng Tiểu Thất vào phòng thay đồ.
Tiểu Thất hơi bất ngờ khi thấy cô thực sự định động tay thu dọn, vội vàng đón lấy chiếc đầm quây màu vàng trong tay cô, treo cẩn thận lên mắc rồi móc lên thanh treo đồ, vừa làm vừa nói: "Chị Hề Khê, chị cứ ngồi nhìn em sắp xếp là được rồi, chỗ nào không ổn thì nhắc em, chị nghỉ ngơi đi."
Nhìn dáng vẻ căng thẳng ấy là biết, Bối Hề Khê thật sự không đối xử tốt với trợ lý mình.
Hề Khê cũng không tiện đột nhiên thay đổi hoàn toàn, nên đành ngồi xuống ghế sô pha, nhìn Tiểu Thất phân loại quần áo theo độ dài, kiểu dáng để treo lên.
Chỗ nào thấy không vừa mắt, cô mới đứng dậy chuyển lại vị trí cho đẹp hơn.
Chỉ một hành động nhỏ như vậy thôi mà Tiểu Thất cũng cảm thấy hôm nay sếp mình có phần biết quan tâm tới nhân viên.
Phần hành lý còn lại lại dọn dẹp thêm một lúc lâu, mãi đến tận sáu giờ tối mới xong.
Sau khi xong việc, Tiểu Thất lại ra ngoài mua cơm tối cho Hề Khê rồi mới rời khỏi biệt thự của Tào Nghiên.
Tào Nghiên cả đêm hôm qua lẫn nguyên ngày hôm nay đều không về, trong biệt thự chỉ còn lại Hề Khê và dì Ngô.
Hề Khê ở trên lầu, dì Ngô ở dưới lầu, hai người không chạm mặt cũng chẳng nói chuyện. Vì cách nhau một tầng, khoảng cách lại khá xa nên không cần lo lắng sẽ làm phiền đến nhau.
Như vậy cũng tốt, Hề Khê cảm thấy rất tự tại.
Cô vốn không mong Tào Nghiên trở về, vì anh ta mà về thì chắc chắn chẳng có chuyện gì hay.
Trong cốt truyện gốc, sau khi Bối Hề Khê dọn vào biệt thự, Tào Nghiên gần như không thèm quay về, cố ý lạnh nhạt cô.
Rồi thỉnh thoảng quay lại, mỗi lần đều dẫn theo một người phụ nữ khác nhau, lần nào cũng là người mới.
Tâm lý Bối Hề Khê trở nên ngày càng méo mó đều là do bị những điều đó kí©h thí©ɧ.
Người phụ nữ có tình yêu mang tính hủy diệt với bản thân, thật đáng thương, cũng thật đáng tiếc.
Hề Khê không thể hiểu được cảm xúc như vậy. Cô đội băng đô có chiếc nơ bướm to trên đầu, ánh mắt nghiêm túc nhìn vào màn hình máy tính dưới ánh đèn bàn, ngón tay trượt nhẹ trên bàn di chuột, thỉnh thoảng gõ vài phím.
Cô đang tra cứu tài liệu, bắt đầu soạn thảo đơn ly hôn.