Chương 22

Bảo mẫu dì Ngô là người của Tào Nghiên, vốn chẳng cần quan tâm chăm sóc gì cho Bối Hề Khê, việc gọi dậy buổi sáng hay nấu cơm ăn tất nhiên là không có.

Hôm trước vừa mới chuyển đến, dì Ngô đã khó xử nói rõ tình hình với Bối Hề Khê.

Lúc đó Bối Hề Khê nổi giận không nhẹ, làm dì Ngô vô cùng bối rối mất mặt, vì vậy hiện giờ bà ấy cũng chẳng có chút thiện cảm nào với cô.

Tiểu Thất mang cơm lên phòng Hề Khê, bày ra gọn gàng trên bàn rồi bảo cô cứ từ từ ăn, còn mình thì chuẩn bị đi sắp xếp nốt đống hành lý còn dang dở từ mấy hôm trước.

Có ông cụ Tào cử vệ sĩ đến hỗ trợ, Bối Hề Khê đã đem toàn bộ đồ đạc của mình dọn hết vào biệt thự này.

Con gái mà, những thứ khác có thể không nhiều, riêng quần áo, túi xách, giày dép, trang sức, mỹ phẩm thì chất cao như núi.

Mà đồ của Bối Hề Khê toàn là hàng đắt tiền, tùy tiện một cái túi cũng đã năm chữ số, loại giới hạn giá sáu chữ số, thậm chí bảy chữ số cũng có.

Tiểu Thất mỗi lần dọn dẹp đồ của cô đều cẩn thận từng chút một, sợ làm trầy hay va quẹt vào đâu.

Từ sau khi làm trợ lý cho Bối Hề Khê, Tiểu Thất đến móng tay cũng không dám để dài.

Làm trợ lý cho Bối Hề Khê thực sự là một việc hao tổn tuổi thọ, từ lúc cô ta bắt đầu nổi tiếng đến nay đã đổi không biết bao nhiêu người, mười ngón tay đếm không xuể. Cuối cùng chỉ có Tiểu Thất là chịu cực chịu khổ, chuyện gì cũng gánh nổi, nên mới trụ lại được một thời gian.

Dĩ nhiên, Tiểu Thất cũng không biết mình còn có thể trụ được bao lâu nữa.

Hề Khê ngồi vào bàn cầm đũa, trước tiên bưng chén canh húp một ngụm.

Thấy Tiểu Thất định đi dọn tiếp, cô suy nghĩ một lát rồi gọi lại: "Đừng dọn nữa, cứ để đó đi, vài hôm nữa là dọn ra ngoài rồi, lúc đó lại phải đóng gói thu dọn, phiền lắm."

Biệt thự này có tổng cộng hai phòng thay đồ, một cái nằm trong phòng ngủ chính, đã bị Tào Nghiên sử dụng.

Phòng còn lại rất lớn, chỉ treo vài bộ đồ của Tào Nghiên. Sau khi Bối Hề Khê chuyển đến, đương nhiên là định dùng phòng thay đồ này, không thì nhiều đồ như thế biết để đâu.

Hiện tại mới sắp xếp được một nửa số quần áo, giày dép, túi xách, vẫn còn rất nhiều chưa kịp dọn ra.

Tiểu Thất nghe Hề Khê nói vậy thì hơi kinh ngạc, dừng bước quay đầu nhìn cô, xác nhận lại: "Chị Hề Khê, chị nói là… vài hôm nữa sẽ dọn ra ngoài?"