Chương 20

Hề Khê thấy anh nói xong, ánh mắt khẽ sáng lên, khoác áo khoác, xách túi, bước lại bên cạnh Chu Trì rồi cùng anh rời khỏi phòng riêng.

Ra ngoài, khi cánh cửa khép lại sau lưng, cô thở phào một hơi dài như thể cuối cùng cũng được giải thoát.

Dù không uống rượu, đầu óc vẫn có chút choáng váng mơ hồ.

Cô đi bên cạnh Chu Trì, nói với anh: "Cảm ơn anh nhé."

"Không có gì." Chu Trì đáp ngắn gọn, liếc nhìn cô một cái.

Thật ra trong lòng anh đang rất thắc mắc, đại minh tinh trước mặt nhìn chẳng có vẻ gì là quan tâm đến Tào Nghiên, mà sự thờ ơ này rõ ràng không phải giả vờ.

Vậy thì, tại sao cô lại bày mưu tính kế để ép Tào Nghiên kết hôn với mình?

Để xác nhận suy đoán của bản thân, anh vừa đi vừa hỏi Hề Khê: "Lúc cá cược, thiếu gia nói những lời như vậy, cô không buồn à?"

Hề Khê liếc nhìn anh, đầu óc xoay nhanh, dường như đã hiểu được ẩn ý trong câu hỏi đó.

Dù cô đã quyết tâm diễn tốt vai pháo hôi hệ Phật, nhưng không thể phá hỏng hoàn toàn hình tượng ban đầu của nguyên chủ. Nếu biểu hiện khác biệt quá nhiều, chắc chắn sẽ có vấn đề.

Vì thế, cô lập tức thở dài một tiếng, đáp lời Chu Trì: "Buồn thì sao chứ? Anh ấy vốn không thích tôi, chẳng ai làm gì được. Tôi cũng nghĩ thông rồi, dưa hái lúc xanh đâu có ngọt."

Những lời này, lọt vào tai Chu Trì, chính là: cô ấy rất để tâm đến Tào Nghiên, và bởi vì để tâm quá nhiều nên đêm nay mới bị tổn thương đến mức như vậy. Hoặc cũng có thể, cô ấy đã lạnh lòng với anh ta rồi.

Chu Trì an ủi cô: "Về ngủ một giấc rồi tâm trạng sẽ khá hơn."

"Ừm." Hề Khê gật đầu, cố tỏ ra như đang có chút buồn bã.

Chu Trì lái xe đưa cô về, là về căn biệt thự riêng của Tào Nghiên, không phải đại trạch nhà họ Tào.

Mấy hôm trước hai người vừa đăng ký kết hôn, hôm qua ông cụ Tào đã cử bảo vệ giúp Bối Hề Khê dọn vào biệt thự của Tào Nghiên.

Trong biệt thự không có ai khác, chỉ có một người giúp việc là dì Ngô.

Tào Nghiên cũng không phải tối nào cũng về, có lúc lang thang bên ngoài, có khi lại quay về đại trạch nhà họ Tào. Còn nếu như ở biệt thự thì tuyệt đối không phải một mình, thường là tụ tập với mấy anh em trong phòng game, ồn ào náo nhiệt suốt thời gian ở nhà.

Hề Khê rất mệt, lúc ngồi xe Chu Trì về, suốt dọc đường cô cứ gật gà gật gù, hai mắt liên tục nhắm lại.

Khi đến nơi thì Hề Khê mới tỉnh táo lại đôi chút, cô tháo đai an toàn, cảm ơn Chu Trì rồi mở cửa xuống xe.

Chu Trì cũng bước xuống theo, khuỷu tay tùy ý chống lên cửa xe, nhìn cô hỏi: "Muốn để lại phương thức liên lạc không?"

"Hửm?" Hề Khê vẫn còn chút ngái ngủ, ngước mắt nhìn anh.

Anh nói: "Không có gì đâu, rảnh rỗi thì rủ cô chơi game."

Hề Khê cảm thấy cái này cũng được, bèn lục điện thoại từ túi áo khoác ra, quét mã QR kết bạn với anh.

*

Về vụ cá cược, một thời gian sau…

Tào Nghiên: Ừm, thật là "thơm"!