Chương 2

Người đàn ông vẫn không để ý mà tiếp tục bước ra ngoài, Hề Khê đành mờ mịt đi theo sau.

Đến gần cửa ra vào cô mới phát hiện một bên chân mình trống không, còn chân kia thì đang mang một chiếc dép bông hình con thỏ.

Khi đến ngạch cửa, Hề Khê dừng lại mở tủ giày, tiện tay lấy ra một đôi giày cao gót màu xám đậm đính kim sa lấp lánh. Mang xong liền vội vàng đuổi theo người đàn ông khi nãy, theo sau anh ta cách khoảng ba bước chân.

Vừa đi theo vừa quay đầu quan sát xung quanh, Hề Khê xác thực đây không phải nơi mình quen thuộc.

Cô còn muốn nhìn thêm một chút, nhưng đầu óc thật sự trống rỗng, cảm giác giống như yết hầu bị chèn bông, không thể thở được.

Mơ mơ hồ hồ đi theo người đàn ông lên một chiếc xe Rolls Royce màu đỏ "không hề sang chảnh chút nào", cô lại càng thêm bối rối.

Người đàn ông lái xe không nói gì, cô không khỏi thả lỏng một chút, một tay đặt trên túi xách trên đùi, ngón tay chạm vào khóa túi, tay kia đưa lên nhẹ bóp ấn đường, mong mình sớm thoát khỏi trạng thái mờ mịt này.

Cho đến khi xe dừng lại, người đàn ông bảo cô xuống xe bằng giọng điệu lười biếng và lạnh nhạt, lúc này trạng thái mờ mịt của cô chỉ mới biến mất được một nửa.

Xuống xe, đi theo người đàn ông thêm một đoạn thì anh ta bất ngờ lên tiếng: "Hôm nay theo phong cách ngây thơ ngoan ngoãn à? Không hợp với cô đâu, đừng giả vờ nữa."

Hề Khê liếc nhìn sườn mặt của người đàn ông, không nói gì.

Trước khi hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, cô sẽ không tùy tiện trò chuyện với người khác, vì sợ gặp phải rắc rối không đáng có.

Cho nên, dù bị đối phương mỉa mai và nhìn chằm chằm, hiện tại lại tiếp tục mỉa mai một tràng thì cô vẫn sẽ giữ im lặng.

Cứ như vậy, Hề Khê tiếp tục theo người đàn ông vào một tòa nhà sơn màu vàng kim mang phong cách châu Âu, bước qua cửa lớn, tiến vào đại sảnh rồi bước lên thang cuốn trải thảm.

Lúc này cảm giác mơ hồ trong đầu đã tiêu tan hơn phân nửa, cô liếc mắt nhìn nơi mình vừa tiến vào, cảm thấy nơi này trông giống khách sạn, nhưng lại có gì đó không giống lắm. Mãi đến khi theo người đàn ông vào một phòng riêng, cô mới ý thức được, hóa ra anh ta dẫn cô đến một hộp đêm.

Trong phòng đã có người, thấy người đàn ông đưa cô tới mở cửa bước vào, tất cả đều chào hỏi anh ta theo cách riêng của mình, rất tùy ý và không câu nệ.

Có người gọi anh ta là thiếu gia, có người gọi anh Nghiên, còn có người gọi là lão đại.

Thoạt nhìn, anh ta giống như là… lão đại của một bang phái nào đó? Hoặc có thể là con trai của lão đại bang phái?

Hề Khê đứng ở cạnh cửa không dám bước vào trong, ánh mắt lướt qua người đàn ông đã đưa cô tới đây, trong lòng thầm nghĩ, anh ta tuy có vẻ ngoài anh tuấn nhã nhặn, nhưng thỉnh thoảng lại toát lên khí chất giang hồ, có kiểu dáng vẻ đại ca một cách khó hiểu

Vậy nên… sau khi bị sét đánh giữa ban ngày ban mặt, bây giờ cô lại xuất hiện ở cái nơi quái quỷ nào thế này?

Những người này là ai, và người đàn ông được gọi là thiếu gia này đưa cô đến đây làm gì?