Chương 19

Phan Đông Văn là người mở miệng trước, lắp ba lắp bắp: "Lão… lão đại, có phải chơi hơi lớn rồi không?"

Ai quen biết Tào Nghiên đều biết, anh cực kỳ coi trọng kiểu tóc, thuộc dạng đầu có thể mất nhưng tóc thì không thể rối.

Huống chi, giăng băng rôn rồi chạy khắp cả thành phố Tùng, đúng là chơi ác thật.

Tào Nghiên ngồi xuống sô pha bên cạnh, hai tay khoanh trước ngực: "Tôi đâu có thua được, mấy người chờ mà móc ví đi…"

Ánh mắt mang đầy ý châm chọc liếc về phía Hề Khê đang ngồi trong góc: "Lúc tôi với cô ta ly hôn."

Hề Khê cầm điện thoại: "…"

Toàn bộ quá trình đặt cược lần này đã bị Tạ Nhất Minh quay lại hết bằng điện thoại.

Ban đầu vốn chẳng định để Tào Nghiên tham gia, mấy anh em chỉ là rảnh rỗi sinh nông nổi, chơi cho vui, ai ngờ bị anh nghe thấy, lại còn đích thân nhập cuộc.

Chuyện này làm độ kịch tính tăng vọt, nên sau khi cược xong, cả đám thi nhau cổ vũ Hề Khê, khuyên cô nhất định phải "hạ gục" được Tào Nghiên.

Chỉ có Chu Trì là nói với cô: "Mấy tên đó chỉ rỗi hơi thôi, cô đừng để bụng."

Ai cũng biết Bối Hề Khê bị Tào Nghiên ghét, anh ta nghĩ đủ cách để cô sống không yên, đưa cô đến hộp đêm tìm "công chúa" chỉ là màn dạo đầu, còn nhiều chiêu đang chờ phía sau.

Dù tính bọn họ có ham vui thật, nhưng vụ cá cược này, trên thực tế là đang vả vào mặt Hề Khê, chạm đến lòng tự tôn của cô.

Chu Trì nghĩ xa hơn một chút, cho nên mới lại gần nói với cô một tiếng.

Hề Khê biết ơn sự quan tâm của anh, nhưng lại nói: "Có lẽ tôi sẽ khiến các anh thất vọng."

Bởi vì sau khi Tào Nghiên tham gia vụ cược, những người còn lại đều cược rằng anh ta sẽ yêu Hề Khê, chỉ vì để ván cược thêm phần gay cấn.

Chu Trì nhìn biểu cảm và giọng điệu như có chút áy náy của cô, không kìm được bật cười: "Cô đừng dễ thương thế chứ."

Nói xong lại cảm thấy mình hơi lỡ lời, vội vàng chuyển đề tài: "Không muốn chơi cái khác thì đi hát không? Tôi chọn bài cho cô."

Hề Khê lắc đầu: "Mệt lắm rồi, tôi muốn về ngủ."

Não bộ phải vận hành quá tải trong thời gian dài, lại còn phải thích nghi với môi trường mới, cô thực sự thấy mệt.

Chu Trì nhìn cô: "Vậy để tôi nói với thiếu gia một tiếng, để cậu ấy cho người đưa cô về."

Hề Khê rất muốn về, lập tức gật đầu lia lịa: "Ừ ừ, cảm ơn anh."

Chu Trì đứng dậy đi về phía Tào Nghiên, thuận miệng đề nghị: "Anh Nghiên, cũng khuya rồi, để đại minh tinh về nghỉ đi."

Tào Nghiên cảm thấy chuyện cá cược vừa rồi chắc chắn đã kí©h thí©ɧ được Hề Khê, trong lòng có chút hài lòng, không thèm nhìn Chu Trì, chỉ đáp một câu: "Tùy cô ta."

Chu Trì lại hỏi thêm: "Để cô ấy tự bắt xe về hay sao?"

Tào Nghiên chẳng bận tâm: "Ai trong các cậu rảnh thì đưa cô ta về cũng được."

"Vậy để tôi đưa." Chu Trì sờ chìa khóa xe trong túi, nhìn về phía Hề Khê trong góc, vẫy tay ra hiệu với cô.