Chương 16

Tào Nghiên đi đến cửa phòng riêng, mở ra liền thấy bốn tên đồng bọn đang đứng chờ bên ngoài.

Bốn người sững lại, sắc mặt anh càng thêm u ám, lạnh giọng ném một câu: "Tất cả cút vào cho tôi."

Chu Trì và ba người kia không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng thiếu gia bảo vào, vậy thì cứ vào thôi.

Sau khi lướt qua Tào Nghiên vào phòng, bọn họ thấy Hề Khê đang ngồi trên sô pha, hai tay ôm mặt.

Cả bọn vây lại bên cô, hỏi thăm: "Sao rồi đại minh tinh, có chuyện gì thế?"

Hề Khê vẫn không bỏ tay khỏi mặt, giọng uể oải: "Chờ chết đi."

Chu Trì, Hồ Chính, Tạ Nhất Minh, Phan Đông Văn: "…"

*

Tào Nghiên rời phòng riêng xong thì đi thẳng vào nhà vệ sinh, chỗ vừa bị Hề Khê chạm vào vẫn còn lưu lại cảm giác tê dại khó kiểm soát.

Dĩ nhiên, vì chán ghét Bối Hề Khê, anh hoàn toàn không hề cảm thấy hưng phấn gì cả.

Anh đương nhiên nhìn ra được Bối Hề Khê có gì đó khác lạ, nhưng trong trạng thái chán ghét một người, thì bất cứ hành động nào của người đó cũng dễ bị anh bóp méo thành "có mục đích riêng".

Trong mắt Tào Nghiên, Bối Hề Khê chẳng qua là đang đổi chiêu trò để diễn với anh thôi.

Động cơ cũng quá rõ ràng, muốn thu hút sự chú ý của anh.

Trước đây anh vẫn nghĩ Bối Hề Khê đầu óc đơn giản, EQ thấp, vui giận đều viết hết lên mặt, kiểu bệnh công chúa tính khí lớn, nói bùng nổ là bùng nổ.

Nhưng giờ xem ra…

Cô ta thuê huấn luyện viên tình cảm à?

Mà huấn luyện viên đó cũng khá đấy, thật sự dạy được cô ta biết kiên nhẫn, không còn bốc đồng.

Có điều…

Hừ, có mời Nguyệt Lão hay Cupid đến cũng vô dụng.

Từ nhà vệ sinh đi ra, Tào Nghiên vẫn còn cau có như nuốt phải thuốc đắng.

Vừa đi được mấy bước, bất chợt có người đâm sầm vào ngực anh, làm anh hơi loạng choạng.

Tâm trạng vốn đã tệ, bị người đâm trúng, anh buột miệng quát: "Đi đứng kiểu gì thế, mù à?"

Người đυ.ng phải anh là một cô gái mặc váy dài trắng ôm eo, bề ngoài mang một cảm giác nhẹ nhàng, sạch sẽ, nhìn dáng vẻ rõ ràng là có chút men say.

Va vào người là chuyện ngoài ý muốn, cô gái đứng vững lại liền cúi đầu xin lỗi: "Tôi không thấy anh, thật xin lỗi."

Tào Nghiên lười để ý, đến một câu "không sao" cũng không nói, xoay người định rời đi.

Nhưng vừa bước chân lên, đã nghe cô gái kia gọi: "Tào Nghiên?"

Biết anh?

Tào Nghiên dừng lại, lùi một bước để nhìn kỹ khuôn mặt cô gái.

Lục lọi trong trí nhớ một lúc lâu, cuối cùng cũng nhớ ra, đúng là có quen biết.

Nữ học bá thời cấp ba, người mà năm đó anh từng tỏ tình rồi bị từ chối.

Tên là gì nhỉ…

Nghĩ một hồi, anh bật ra: "Ân Ninh?"

"Là tôi." Ân Ninh mỉm cười nhìn Tào Nghiên: "Không ngờ lại gặp bạn cũ ở đây."

"Đúng là không ngờ, chơi vui nhé."

Tào Nghiên rõ ràng không có tâm trạng đứng tán gẫu với bạn học cũ ngoài nhà vệ sinh, buông một câu rồi quay người rời đi, bỏ lại Ân Ninh đứng đó ngẩn ngơ.

Lúc này đây, ngoài việc muốn khiến người phụ nữ trong phòng riêng kia phải ngoan ngoãn gọi mình là "ba ba", Tào Nghiên chẳng còn nghĩ đến chuyện gì khác.

*

Ghi chú của tác giả:

Hề Khê: Anh muốn tôi gọi anh là ba hả? Mơ giữa ban ngày đi!

Tào Nghiên: Hừ, đến lúc gọi rồi thì đừng quên chính miệng em đã hứa gì hôm nay đấy nhé!