Nghe cô đột nhiên nói lời này, Tào Nghiên ngậm điếu xì gà, ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt không biểu lộ bất kỳ cảm xúc gì.
Hề Khê cho rằng điều này chắc hẳn là hợp ý anh ta, bèn dè dặt hỏi thêm một câu: "Tâm trạng anh… có đỡ hơn chút nào chưa?"
Câu này không hỏi thì thôi, vừa thốt ra suýt nữa khiến Tào Nghiên tức chết.
Anh cúi đầu, dùng ngón tay ấn vào huyệt thái dương rồi bất ngờ đá một cú vào bàn trà trước mặt, sau đó túm lấy cổ tay Hề Khê, kéo cô đến trước mặt mình, miệng vẫn ngậm điếu xì gà, buông lời hung ác: "Cô còn dám giỡn mặt với tôi nữa thử xem!"
Hề Khê bị kéo mạnh đến mức suýt nữa đổ ập lên người anh, may mà kịp giữ lại thăng bằng một chút.
Nhưng khi anh vừa dứt lời cảnh cáo, thân người cô lại theo đà nghiêng tới, theo bản năng cô vươn tay tìm điểm tựa.
Ai ngờ, vừa đặt xuống… lại đặt đúng nơi không nên đặt nhất.
Cảm giác có thứ gì đó mềm mại, cô theo bản năng bóp hai cái.
Bị người phụ nữ trước mặt chạm vào chỗ nhạy cảm, hơn nữa còn bị mò mẫm, hai mắt Tào Nghiên như muốn bốc lửa, giọng trầm thấp hung dữ mà chậm rãi nhả ra ba chữ: "Bối! Hề! Khê!"
Môi anh không mấp máy, nhưng tiếng nói như trào ra từ sâu trong bụng, ẩn chứa sự tàn nhẫn đến mức có thể gϊếŧ người.
Hề Khê cảm thấy mình sắp tiêu đời rồi, vội vã rụt tay về, lại rút luôn cả tay kia đang bị anh nắm chặt.
Cô chẳng còn tâm trí để ý đến việc cổ tay đã bị anh siết đến đỏ ửng một vòng, chỉ lặng lẽ giơ tay ôm lấy đầu, lùi lại hai bước.
Chuyện này cô có thể hoàn toàn đồng cảm, bị người mình ghét nhất sờ vào chỗ nhạy cảm, quả thật là khó mà tiếp thu được.
Nếu cô bị kẻ mình cực kỳ ghét đυ.ng vào chỗ ấy, cô cũng sẽ muốn gϊếŧ người.
Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy thôi, người là không thể gϊếŧ, đó là phạm pháp.
Hề Khê đứng trước mặt Tào Nghiên, hai tay ôm đầu, hơi cúi mặt xuống, dáng vẻ như một học sinh làm sai điều gì đó, nhưng lại tranh thủ lên tiếng trước: "Là do anh kéo tôi, tôi không đứng vững nên mới sơ ý chạm vào…"
Ánh mắt sắc bén của Tào Nghiên lướt qua khuôn mặt cô, khiến cô sợ đến mức nuốt vội mấy lời định nói.
"Sơ ý?"
Chạm nhầm vị trí có thể miễn cưỡng tha thứ, nhưng mẹ kiếp, cô còn bóp nhẹ hai cái là sao?
Tào Nghiên giận đến mức muốn cho nổ cả hộp đêm, nhưng nhìn người phụ nữ trước mặt dáng vẻ run rẩy như chú cừu non sợ bị đánh, anh lại cảm thấy nếu cứ tiếp tục nổi giận thì quá là bắt nạt người.
Hơn nữa, nếu làm lớn chuyện, chẳng phải mọi người sẽ biết anh bị Hề Khê sàm sỡ hay sao?
Không được.
Gương mặt Tào Nghiên đen như đáy nồi, đứng dậy khỏi sô pha, dập điếu xì gà mới hút vài hơi vào gạt tàn, động tác ưu nhã chỉnh lại tay áo, rồi sải bước đi thẳng về phía cửa phòng riêng.
Thế nào gọi là "một giây trước còn giận đến muốn gϊếŧ người, giây sau đã dịu dàng chỉnh lại tay áo", Tào Nghiên vừa rồi đã cho Hề Khê lĩnh hội rõ ràng.