Chương 14

Cả bốn người Chu Trì đồng loạt trợn mắt lườm cô một cái.

Sau khi chơi vài ván game, giờ mọi người cũng coi như bạn bè, dù Hề Khê có bằng lòng để bọn họ "chỉnh" thì bốn người cũng chẳng nỡ xuống tay.

Hai phút sau, Hề Khê bị cả đám đẩy ép đến trước cửa phòng riêng.

Cô vẫn đang cố gắng thuyết phục: "Tôi thật sự không làm được đâu, tôi…"

Chưa nói dứt câu thì cửa phòng đã bị đẩy ra, không biết là ai trong bốn người ra tay, nhẹ nhàng đẩy cô vào trong.

Bị bất ngờ đẩy vào phòng, Hề Khê lảo đảo dừng lại một chút, cánh cửa phía sau cũng nhanh chóng đóng sập lại.

"Chúc may mắn!"

Không rõ là ai lên tiếng ở bên ngoài.

Hề Khê cạn lời đứng bên cạnh cửa, ôm áo khoác trong tay, ánh mắt đảo một vòng liền bắt gặp Tào Nghiên đang ngồi trên sô pha.

Anh ta ngậm điếu xì gà trong miệng, bên cạnh là một vị "công chúa" mặc váy lụa mỏng màu đen đang nghiêng người châm lửa cho anh.

Ánh mắt của anh dừng lại trên người Hề Khê, cả hai nhìn nhau.

Không khí trong phòng lại nóng dần lên, tiếng nhạc xập xình, tiếng cười nói ồn ào và ánh đèn chớp nháy chói mắt.

Hề Khê muốn đi ra ngoài, ánh mắt vẫn dán chặt vào Tào Nghiên trong khi tay âm thầm đưa ra sau, lần mò tìm tay nắm cửa. Cô dùng lực kéo, nhưng phát hiện cánh cửa đã bị ai đó giữ chặt từ bên ngoài, hoàn toàn không nhúc nhích.

Nhận ra mình phí công vô ích, Hề Khê từ bỏ, lặng lẽ thu tay lại, ôm chặt áo khoác vào lòng, hít một hơi thật nhẹ rồi bước từng bước về phía Tào Nghiên.

Khi cô đến gần, vị "công chúa" cầm bật lửa vàng ròng nhanh chóng đặt nó xuống bàn, rất tự giác mà rút lui, tìm chỗ khác chơi.

Lúc này trong phòng cũng không còn nhiều khách, các "công chúa" cũng trở nên nhàn rỗi.

Khi bị bốn người Chu Trì đẩy vào, Hề Khê không ngừng nghĩ cách phải làm sao mới khiến Tào Nghiên nguôi giận, tâm trạng tốt lên một chút.

Và rồi, cô chợt nảy ra một ý tưởng.

Âm nhạc trong phòng vẫn đinh tai nhức óc, khói thuốc mịt mù.

Hề Khê đứng trước mặt Tào Nghiên, anh ta chẳng buồn nhìn cô lấy một lần, chỉ lười biếng rít xì gà, mắt dõi theo đám người đang hát hò nhảy nhót, gặp đoạn nhạc sôi động thì còn khẽ gật gù theo nhịp.

Cô đứng đó một lúc, vẫn chưa nghĩ ra được câu mở đầu nào hay ho, sau đó cô quyết định chẳng cần lời mở đầu nào cả, tại sao cô phải ăn nói khép nép với anh ta chứ?

Thế là cô nhìn thẳng vào anh, nói luôn: "Ngày mai, tôi đi với anh ký đơn ly hôn."

Chẳng phải tất cả những chuyện anh ta làm hôm nay đều là để gây áp lực, để ép cô ly hôn sao?

Bản thân nguyên chủ Bối Hề Khê là không cam lòng, nên mới nhất quyết không chịu ly hôn, cứ mặt dày để anh ta dày vò mãi. Nhưng cô thì khác, cô không phải là Bối Hề Khê. Cô chỉ muốn cắt đứt hoàn toàn với người đàn ông trước mặt, sống một cuộc đời tự do tự tại.