Chương 13

Hề Khê khoác áo khoác ngang tay, trước khi rời đi theo thói quen đeo túi xách lên vai.

Cô cùng Chu Trì, Hồ Chính, Tạ Nhất Minh và Phan Đông Văn bước ra khỏi phòng riêng. Cánh cửa nặng nề màu đen có hoa văn mờ dần khép lại dưới tác động của bộ giảm chấn, trong khoảnh khắc ấy, cả năm người đều lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Bọn họ cùng đi về phía nhà vệ sinh, xong việc rồi bước ra nhưng không ai muốn quay trở lại ngay lập tức.

Trong phòng, Tào Nghiên đang tỏa ra một luồng khí lạnh khiến người khác không dám đến gần, cả người như phủ đầy u ám và khó chịu, năm người họ đều thành công chạy thoát ra ngoài, chẳng ai muốn quay lại chọc giận anh thêm.

Huống chi là Hề Khê, cô càng không muốn quay lại.

Ban đầu cô chỉ định chơi vài ván game rồi kết thúc cuộc chơi, về nhà ngủ sớm. Nào ngờ mấy người Chu Trì lại không làm gì khác, cứ dính chặt lấy cô chơi game di động, còn tỏ ra vô cùng thân thiết, chăm sóc, bảo vệ cô như người trong nhà vậy.

Tào Nghiên đã mất công, tốn tiền chỉ để kéo cô đến đây làm cô khó xử, khiến cô không vui.

Nhưng kết quả là chẳng những không khiến cô khó chịu nổi, mà mấy người anh em thân thiết của anh ta lại quay sang thân thiết với cô – người mà anh ta ghét cay ghét đắng.

Như vậy chẳng khác nào tát vào mặt anh ta một cái thật mạnh sao?

Mà dù cho Hề Khê không phải người anh ta ghét nhất, thì việc cô không tham gia trò chính của bữa tiệc mà lại cắm cúi chơi game cũng đã là một kiểu không nể mặt.

Hề Khê đứng ở góc cuối hành lang, ôm áo khoác trong tay, đứng cùng bốn người Chu Trì. Cô cúi đầu nhìn vạt váy ngắn của mình, ánh mắt lặng lẽ dừng nơi mũi giày cao gót ánh bạc lấp lánh.

Cô không nói gì, chỉ chờ xem khi nào bọn họ mới chịu quay lại phòng.

Một lát sau, nghe thấy Tạ Nhất Minh gọi: "Đại minh tinh."

Cô ngẩng đầu lên, giọng bình thản: "Vào lại à?"

Vào thì phải vào rồi, nhưng bọn họ vẫn còn muốn nấn ná thêm chút nữa.

Tạ Nhất Minh nhìn cô, nhỏ giọng thương lượng: "Hay là cô vào trước đi, dỗ cho anh Nghiên tụi này vui lên một chút, được không?"

"Tôi á?" Hề Khê giơ tay chỉ vào mình, từ chối không chút do dự: "Anh ta ghét tôi nhất trên đời, các anh đừng đùa kiểu đó."

Ai dỗ cũng được, nhưng tuyệt đối không phải là cô?

Thế nhưng bốn người kia lại nghĩ, tháo chuông thì cần người chính người buộc chuông.

Vì thế bọn họ đưa ra cho cô hai lựa chọn.

Một là cô không chịu vào dỗ, thì khi vào trong, cả bốn người sẽ đứng về phía Tào Nghiên, phối hợp với anh ta "chỉnh" cô tới khi anh ta hài lòng mới thôi.

Hai là cô chịu vào trước, dỗ dành thiếu gia một chút, vậy thì mọi người đều sẽ vui vẻ, hòa khí như chưa từng có chuyện gì.

Hề Khê suy nghĩ một lúc, cảm thấy phương án đầu tiên hợp với mạch truyện hơn, thế là cô chậm rãi giơ ngón trỏ tay phải lên: "Tôi chọn số một."