Không tám chuyện riêng tư thì nói game vậy, chuyện này thì chắc chắn hợp gu.
Vừa chơi vừa nói, không còn chủ đề nào phù hợp với bầu không khí này hơn nữa.
Bọn họ trò chuyện trong lúc chơi, không hiểu sao càng nói càng hợp, không khí dần dần trở nên hòa hợp lạ kỳ.
Có lẽ cũng chính vì cái bầu không khí này mà thu hút những người khác. Lần lượt, Hồ Chính cũng đi qua, giật điện thoại từ tay một "ngưu lang", rồi đến Tạ Nhất Minh và Phan Đông Văn cũng qua giành máy.
Cuối cùng, bốn vị "ngưu lang" đều bị chiếm chỗ, bốn người bọn họ thay phiên nhau cùng Hề Khê chơi game.
Phan Đông Văn vừa cầm điện thoại vừa nói với Hề Khê: "Đại minh tinh, tôi bảo kê cô, đảm bảo không chết."
Tạ Nhất Minh bật cười khinh khỉnh, nhưng cũng nói với Hề Khê: "Đừng nghe tên này khoác lác, trong năm người bọn tôi, Bí Đao chơi gà nhất."
Tạ Nhất Minh nói năm người, ý là bốn người bọn họ cộng thêm Tào Nghiên,
Phan Đông Văn không chịu thua: "Có giỏi thì solo luôn đi!"
Hề Khê vừa di chuyển ngón tay trên màn hình vừa nghe bốn người nói xấu lẫn nhau, khóe miệng cong lên, cảm thấy có bốn người lợi hại bảo vệ mình thật sự khá tốt.
Mấy anh "ngưu lang" ban nãy chơi cũng không tệ, nhưng so với bốn người này thì… không đáng nhắc tới.
Năm người chơi game đến khí thế ngất trời, muốn mắng thì mắng, muốn cằn nhằn thì cằn nhằn, còn thi nhau hô to bảo vệ đại minh tinh.
Cả đám đều đắm chìm vào trò chơi mà không nhận ra bầu không khí trong phòng đã sớm thay đổi.
Người phát hiện đầu tiên là Hồ Chính, vì anh đột nhiên nhận ra trong phòng hình như không còn nghe thấy tiếng ca hát.
Anh ngẩng đầu lên nói: "Mẹ nó, hết giờ rồi à? Nhanh vậy…"
Giọng càng ngày càng nhỏ dần, cho đến khi âm cuối không thể nghe thấy nữa, bởi vì khi anh ngẩng đầu hoàn toàn, liền thấy Tào Nghiên đang ngồi chính giữa ghế sô pha đối diện bọn họ, đang nhìn năm người chơi game.
Mà bên cạnh thiếu gia là đám người được mời đến chơi cùng, kế đó là mấy vị "công chúa", lúc này ai nấy đều ngoan ngoãn ngồi thành một hàng,
Hồ Chính lập tức ném điện thoại xuống bàn trước mặt, khẽ ho một tiếng rồi hạ giọng: "Đừng chơi nữa."
Thấy anh ném điện thoại rồi nói vậy, bốn người còn lại cùng với Hề Khê mới chợt nhận ra, không khí trong phòng không thích hợp,
Cả nhóm đồng loạt quay đầu nhìn về phía "nguồn phát" của bầu không khí kỳ quái, Tào Nghiên,
Sau đó, từng người một ném điện thoại trong tay lên bàn.
Chu Trì là người đầu tiên đứng dậy, khẽ ho một tiếng rồi nói: "Tôi đi vệ sinh."
Hồ Chính theo sau đứng lên: "Tôi đi chung."
Tạ Nhất Minh phản ứng cũng nhanh không kém: "Cho tôi theo với."
Phan Đông Văn chậm hơn một nhịp: "Tôi… tôi cũng đi."
Hề Khê suy nghĩ một chút, cũng cầm áo khoác đứng dậy: "Tôi… tôi cũng đi với bọn họ."
Nói xong, người này nối đuôi người kia, từng người một cố giữ vẻ mặt bình tĩnh rời khỏi phòng riêng, để lại Tào Nghiên ngồi trên sô pha tức giận đến tái mặt, cảm giác như bản thân sắp lên cơn đau tim đến nơi.