Tào Nghiên thường xuyên cùng nhóm anh em chí cốt của mình gồm Chu Trì, Hồ Chính, Tạ Nhất Minh và Phan Đông Văn ra ngoài chơi. Bối Hề Khê biết cả bốn người này, chỉ là chưa từng tiếp xúc lần nào.
Lý do cũng đơn giản thôi, Bối Hề Khê mắt cao hơn đầu, những người có thể khiến cô ta để mắt tới còn chưa đếm đủ một bàn tay.
Cho nên khi đối mặt với người khác, cô ta hoặc là coi như không thấy, lạnh nhạt khinh thường, hoặc là mỉa mai chua ngoa độc miệng.
Tóm lại, mỗi một phút mỗi một giây đều dùng hết sức lực phát ra khí thế xua đuổi người khác hoặc làm ra những việc khiến người khác khó chịu.
Bởi vì không có giao tình, nên sau khi quay đầu lại thấy thời gian đếm ngược trên màn hình, Hề Khê cũng không mở lời với anh.
Chu Trì không cười nữa, tựa người ra sau lưng ghế sô pha, đột nhiên khen một câu: "Kỹ năng cũng được đấy."
"Anh nói thật à?" Hề Khê vừa nghe Chu Trì khen, liền cảm thấy có thể có giao tình với người này, cô cười quay đầu lại: "Anh đúng là có mắt nhìn."
Khi Hề Khê cười, ánh mắt sáng rực, khóe môi cong cong, mang theo chút đắc ý thuần khiết vì được khen mà vui vẻ, khiến Chu Trì khựng lại một nhịp. Ngón tay kẹp điếu xì gà khẽ run, trong lòng bỗng trống rỗng một khoảng.
Anh từng nghe nói Bối Hề Khê kiêu căng ngạo mạn, mắt để trên đỉnh đầu, EQ cực thấp. Ngoài gương mặt đẹp ra, cơ bản chẳng có gì đáng để khen tặng.
Nhưng bây giờ người phụ nữ trước mắt này, hoàn toàn không phải như thế.
Hề Khê chẳng quan tâm anh đang ngẩn người, cười nói xong liền quay lại màn hình, ngón tay lướt lên nút điều hướng, tiếp tục lao vào chiến đấu.
Chu Trì sau khi ngẩn người cũng không trở về chỗ của mình nữa.
Anh kẹp điếu xì gà vào miệng, bất ngờ giật lấy điện thoại của một "ngưu lang" rồi chen vào ngồi trên sô pha, ánh mắt hơi nheo lại sau làn khói: "Cậu chơi tệ quá, để tôi chơi cho, xong ván sẽ trả điện thoại."
Vị trai đẹp bị giành chơi nhún vai, tỏ vẻ không sao cả: "Cứ tự nhiên."
Đến đây chơi thì ai cũng là đại gia, mượn điện thoại chơi game tí không phải chuyện gì to tát,
Hề Khê rời mắt khỏi màn hình, nhìn Chu Trì, hỏi: "Anh chơi được không đấy?"
Chu Trì bật cười: "Chuyện nhỏ."
Hỏi anh có chơi được không đúng là xem thường anh quá rồi. Mấy anh em từ nhỏ đã chơi chung, học tiểu học đã bắt đầu chơi game, Lớn lên, ngoài chơi xe, thứ bọn họ chơi nhiều nhất vẫn là game.
Mà bản PC còn khó hơn bản di động này nhiều, bọn họ còn từng tham gia cả giải đấu nghiệp dư, không thua gì tuyển thủ chuyên nghiệp.
Nhưng bọn họ chơi không phải vì giải thưởng, mà vì vui.
Hề Khê chợt nhớ ra: "Biệt thự của thiếu gia có phòng game riêng."
Từ máy chủ, màn hình, tai nghe, chuột đến ghế ngồi, tất cả đều mắc đến phát hoảng. Dĩ nhiên, cũng cực kỳ ngầu.
Chu Trì rút điếu xì gà khỏi miệng, gõ tàn vào gạt tàn rồi lại ngậm vào, tay vẫn trượt màn hình điện thoại: "Cô chuyển vào ở rồi à?"
Hề Khê gật đầu, trong lòng nghĩ sau này còn phải dọn ra, phiền chết được.
Chu Trì hỏi xong cũng không nhắc gì thêm đến chuyện giữa cô và Tào Nghiên, lão đại đang ngồi kia, anh đâu có ngu mà đi tọc mạch mấy chuyện đó?